XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vợ Hiền Bãi Công

Vợ Hiền Bãi Công

Tác giả: Tả Vi

Ngày cập nhật: 03:21 22/12/2015

Lượt xem: 134928

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/928 lượt.

nữ kia không có gì hay để nói, cũng không thể lại làm cho cô ta làm hỏng buổi hẹn hò của mình và vợ .
"Không được! Tôi tuyệt đối không tiếp nhận lời xin lỗi của cô. Còn có về sau nếu cô dám da mặt dày tới tìm chồng của tôi như vậy nữa, tôi sẽ tự mình làm cô mất mặt, sẽ nhổ sạch toàn bộ tóc của cô, chụp hình đầu trọc của cô dán ngoài cửa lớn tránh ma quỷ, nghe rõ chưa!" Cô không thể nhịn được nữa rống to vào di động, dường như người đó ở ngay trước mắt cô.
Đối phương dường như bị tiếng gầm rú bất thình lình làm cho sợ tới mức câm như hến, sau một lúc lâu cũng không nghe được một chút âm thanh nào.
Lương Nhược Duy cũng không chờ đối phương trả lời, hung hăng cúp điện thoại, hơi thở lớn——
Hừ, lão hổ không phát uy, hồ ly kia đã xem cô trở thành mèo bệnh rồi ! Vậy mà lại dám liên tục đến quấy rầy chồng của cô, dùng cái loại giọng nói quyến rũ lộ liễu như vậy làm nũng với chồng cô, thật sự là càng nghe càng làm cho người ta tức giận! Hô. . . . . .
Phía sau xe có tiếng còi vang lên, Trác Diệu Bang mới từ trong kinh ngạc hoàn hồn, đạp xuống chân ga, nhưng ánh mắt vẫn liên tiếp dò xét phía vợ, đánh giá dáng vẻ tức giận đến dựng tóc trừng mắt của cô.
Trước đây tuy rằng cô cũng phát giận, nhưng hung ác giống như muốn kiêu ngạo cùng đối phương nhất quyết sinh tử như vậy, anh vẫn là lần đầu tiên thấy, khó trách có người nói càng là người phụ nữ không cáu kỉnh, khi gió bão nổi lên lại càng đáng sợ đến nỗi khó có thể đoán trước . . . . . .
"Thế nào!" Cô híp mắt liếc anh, nghĩ rằng anh có ý kiến, vẫn là đau lòng người phụ nữ kia ?
Anh lắc đầu, lộ ra một nụ cười lấy lòng. "Vợ, anh yêu em, về sau nhất định em phải luôn luôn ở bên người bảo vệ anh, đừng làm cho cô ta gần anh nữa nha!"
Anh nắm tay cô, giọng nói Tiểu Nam Nhân, tìm kiếm che chở từ phía vợ thân yêu, vừa mới nghe được cô vì bảo vệ bản thân mà rít gào giận dữ, thật sự làm cho anh rất rung động, rất cảm động, mừng thầm trong lòng. . . . . .
A, bởi vì cô thương anh mà dáng vẻ trở nên hung dữ, thật sự là cực kỳ xinh đẹp!
"Làm trò." Cô nhìn bộ mặt "Nhu nhược" của anh, cảm thấy anh không khỏi diễn thật giả dối. Chẳng qua diễn xuất kém chất lượng này vẫn thành công trêu trọc cô cười, ở trong lòng cô nổi lên sự ngọt ngào vui vẻ hân hoan.
"Anh càng muốn đó." Anh thừa dịp đèn đỏ trộm hương trên mặt cô được như ý, thoải mái cười to.
"Nói nhỏ thôi." Cô nhìn xe cộ lui tới xung quanh, cảm giác có chút thẹn thùng, gần đây người đàn ông này nhiệt tình thật sự không thể tiết chế, làm hại tim của cô bất chợt bị khảo nghiệm đạo đức, đập thật nhanh.
Thấy dáng vẻ bộ thẹn thùng của cô, anh ngược lại càng cười lớn tiếng. . . . . "Trác Diệu Bang!"
"Hôn anh một chút, anh sẽ không cười." Anh nghiêng mặt, ý định chọc cô chơi.
"Anh mà như vậy em muốn xuống xe." Cô cố lấy hai gò má uy hiếp, bây giờ chẳng ngoan ngoãn nghe lời nói của anh như vậy đâu!
Anh lơ đễnh giơ môi lên, ấn môi mình xuống.
"Anh!" Anh căn bản chính là đại nam nhân, nhưng lại càng bá đạo rồi !
"Anh muốn giam em lại cả đời." Anh đắc ý dương dương mà tuyên cáo, nói cái gì cũng không có thể để cô thoát khỏi sinh mệnh của anh.
"Anh. . . . . . Hừ!" Cô quay đầu ra ngoài cửa sổ, một bên khóe miệng lại không thể ngừng cong lên được. . . . . .
Có thể làm sao đây? Cô lại không có sức lực cùng anh giãy dụa, đành phải cho anh giam lại thôi. . . . . .
Hi!






Mùa xuân, trong gió nhẹ đầu xuân còn sót lại một tia mùa đông vẫn còn vương vấn làm không khí mát mẻ.
Hôm nay ăn cơm trưa xong, Trác Diệu Bang nói muốn tặng cho vợ một quà tặng thần bí, lấy ra từ trong túi áo một cái khăn lụa.
"Đây vốn là khăn của em mà!" Cô cười nhìn thấu âm mưu của anh, cho rằng cô sẽ quên khăn lụa ở nơi ở cũ sao?
"Đây không là quà tặng của em." Anh muốn vợ đừng hiểu lầm, khăn lụa này dùng để che hai mắt của cô . . . . . .
Anh khởi động xe, thay cô thắt giây an toàn.
Cô nháy mắt mấy cái, không hiểu.
Anh nắm tay cô, cười nói với cô : "Nơi này chính là thứ anh muốn tặng cho em. . . . . Nhà mới."
"Gì?" Cô không dám tin, mở to mắt.
"Anh xem rất nhiều nơi, cảm thấy nơi này thích hợp nhất, cách hai công ty của chúng ta cũng không xa, mọi việc đều thuận tiện, vốn muốn trang trí trước rồi mới cho em xem, nhưng anh nghĩ hay là chờ em xem qua rồi quyết định. Phần thiết kế bên trong cũng có thể cùng kiến trúc sư thảo luận một chút, cứ theo sở thích của em mà trang trí đi!" Gần đây, trong hai tháng lần lượt chạy qua chạy lại không ít nơi, cuối cùng mới quyết định chọn căn hộ này làm nhà mới cho bọn họ, vì sợ cô không thích, muốn đưa cô đi xem qua phòng ở trước rồi quyết định toàn bộ phong cách thiết kế.
"Anh. . . . . . Muốn chuyển đến nơi này?"
"Đúng『 cùng với em 』 chuyển đến, chẳng lẽ em muốn ở luôn tại nơi ở bây giờ sao?" Anh sửa lại cách nói vô cùng quan trọng này, một người kém hai người rất là nhiều .
"Vậy căn nhà ban đầu kia làm sao bây giờ?" Anh tính toán xử trí màu trắng tòa thành kia như thế nào ?
"