XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vợ Ngốc Ah! Em Trốn Được Tôi Sao?

Vợ Ngốc Ah! Em Trốn Được Tôi Sao?

Tác giả: Mẫu Đơn Tiên Tử

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341880

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1880 lượt.

ng có đâu!
- Thật không?
- Thật!
- Vậy… Tôi muốn ăn xoài xanh
- Em…em … Đến bệnh viện khám xem thế nào… Rồi muốn ăn gì thì ăn!
- Thế bắt buộc phải đến bệnh viện à?
- Ừ
- Không đến không được à?
- Ừ
- Thôi được rồi!
Nể chồng lắm đấy!
Đợi em một chút để em chỉnh trang lại sắc đẹp cái đã.
Nói xong , như nhanh như cắt phi thẳng lên lầu.
Anh thấy vậy lo lắng vội vàng gọi với theo
- Không được chạy !
Đi chậm thôi! Trời ơi!
Nguy hiểm lắm!
…..
1 tiếng sau hai vợ chồng có mặt tại một bệnh viện lớn.
Cô thích thú nhìn ngược ngó xuôi
- wa ! Bệnh viện này lớn qúa ta !
Đẹp thật đó!
- Bệnh viện này do nhà mình đấu thầu xây dựng đó!
- Thế anh làm chức gì ở đây?
- Chủ tịch
- Thế tại sao mấy người vệ sĩ kia lại đùn đẩy người ta thế kia?
- Dẹp loạn!
- Sao phải dẹp loạn!
Toàn là người bệnh thôi mà!
- Em quên là khi chúng ta vào đây đã cô người suýt va vào em à?
Vừa bước vào bệnh viện , người ra vào đã vô cùng tấp nập .
Mà cô thì đi đứng có được đoàng hoàng như người ta đâu… Hết nhìn ngang lướt dọc nhảy nhót tưng bừng , đi khám bệnh mà cứ như là đi xem lễ hội đó.
Bao nhiêu lần anh đã phải ôm thật chặt mà cô cứ giãy ra cho bằng được.
Cho đến khi có một người vì chạy vội lên suýt đâm vào cô , may là anh kịp sút hắn ra ngoài không thì…
Vì đảm bảo an toàn cho cô , anh bèn sai bọn vệ sĩ cản đường tất cả , không cho phép ai đến gần cô trong phạm vi 300 m.
- Vậy bây giờ mình đi đâu?
- Tới phòng khám đặc biệt.
Sẽ đích thân viện trưởng đến khám cho em!
- Chắc em không bị sao đâu!
Không cần phức tạp vậy đâu!
- Nhưng anh cho người gọi ông ta xuống rồi!
- Anh cứ làm như em bị ung thư sắp chết đến nơi đó!
- Chuyện này quan trọng không kém gì ung thư đâu!
Mong sao sẽ là tin vui.
- Tin vui?
- Ừm ! Bây giờ em thích nhất điều gì?
- Ăn , ngủ
-……..
PHÒNG KHÁM
vừa bước đến cửa thì có 1 người trung niên mỉm cười chạy ra cúi chào 2 người
- Chủ tịch , Phu Nhân
mời hai vị vào trong.
anh thấy ông ta cũng chỉ gật nhẹ đầu chào lại, khuôn mặt vẫn lạnh lùng vô cảm.
-Hôm nay tôi đưa phu nhân đến là để ông khám bệnh cho cô ấy!
-Phu nhân bị làm sao đấy ạ?
Sau khi nghe vị phu nhân kể về bệnh tình mình một cách thơ ngây hồn nhiên…Ông ta khẽ mỉm cười nhìn cả hai rồi lôi ra một số giấy tờ xét nghiệm..
- Phu nhân trước hết chúng ta sẽ làm xét nghiệm máu và nước tiểu trước nhé!
- Vâng!
Quyết Minh khá qúy ông này , vì ông ta rất hoà nhã , tận tình lại khiêm nhường nữa.
nên ông ta bảo sao thì cô nghe vậy. Nhưng…






Nhưng khi vị bác sĩ vừa đưa mũi tiêm ra , thì Thảo Quyết Minh sợ đến tái mặt , hai mắt trợn tròn nhìn chằm chằm vào đó như kẻ thù.
Cô khẽ run rẩy , sợ hãi chỉ vào nó
- Cái đó… Cái đó…
- À ! Phu nhân bỏ tay ra đây! Để tôi lấy máu làm xét nghiệm nào!
Quyết Minh ù ù cạc cạc không hiểu gì?
Nhưng nói đến lấy máu là tâm hồn cô du dương đến tận nơi nào mất rồi!
Vì có người ngoài , nên anh không tiện ôm hôn , dỗ dành cô.
Mà chỉ dám vuốt tóc , khuyên bảo thôi !
( khổ ngại mất uy phong đó mà)
cô thấy anh chỉ ngồi yên đã thế còn không bênh cô ,
còn muốn cô bị lấy máu , thì đâm ra hờn giận , trách móc
- Em không làm đâu!
Anh tệ lắm!
Anh có biết đau lắm không !
Sao anh lại ép em!
Em không muốn!
Thôi không khám bệnh nữa , chúng ta về đi anh , về đi anh!
- Đã đến đây rồi , về về cái gì!
Em trẻ con vừa phải thôi !
Không lấy máu thì sao khám ra bệnh được!
- Không em không muốn!
Thấy hai vợ chồng , mỗi lấy máu thôi mà cũng Bất đồng.
Mà vị phu nhân này cũng lạ cơ… Đến khám bệnh thì ai mà chẳng phải lấy máu làm xét nghiệm , làm sao mà cứ phải….
- Chủ tịch có lấy máu cho phu nhân nữa không?
Quyết minh thấy vậy bèn thốt lên
- KHÔNG!
Cùng lúc đó anh cũng cất lời
- Cứ lấy đi! Không lấy thì kiểm tra thế nào được!
Tôi cũng muốn biết sức khỏe của phu nhân dạo này thế nào rồi!
CẢ hai cùng có ý kiến , nhưng ông ta cũng thừa biết mình lên theo ý kiến bên nào!
- Chủ tịch ! Vậy người giữ chặt tay cô ấy để tôi…
- Ừ được rồi!
Nói xong anh ôm cứng lấy cô , rồi dùng tay kèm chặt tay cô đặt xuống bàn
cô thấy vậy không ngừng giãy dụa , nhưng anh qúa khỏe làm cô không thể nhúc nhích được.
Bèn dùng đến nước mắt khóc lóc cầu xin anh
- Huhuhu! Thả em ra đi mà!
Em không mu