pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vợ Ngốc Ah! Em Trốn Được Tôi Sao?

Vợ Ngốc Ah! Em Trốn Được Tôi Sao?

Tác giả: Mẫu Đơn Tiên Tử

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341832

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1832 lượt.

́ gì . Mà toàn thân đã tê cứng đau buốt…
Những tên khác nhìn cảnh tượng hãi hùng vừa rồi , nhanh chóng ngậm hết miệng lại sợ hãi
- Nếu muốn ăn bọ cạp thì cứ ngậm đi!
Bọ cạp khó nuốt hơn rết đấy!
Biết không thể chống lại được .
Bọn chúng đành nhắm mắt ăn mói thịt sống trộn giòi cho lành.
Cho dù kinh khủng ghê tởm vô cùng nhưng vẫn hơn mấy thứ kia.
Bạch Bối Phong nhìn một mình vừa rồi nhưng không hề có cảm xúc gì.
Lòng anh giờ đang hướng về người vợ tội nghiệp của mình.
Càng nghĩ về cô nỗi thống hận trong anh dâng trào.
- Phòng Phong! Tôi muốn nhìn thấy tim bọn chúng màu gì?
- Dạ!
- Cậu lọc hết khối cơ và thịt ở lồng ngực của chúng ra đi.
Nếu sợ không đủ thuốc tê , thả bọ cạp nên đó hỗ trợ đi!
- Vâng!
Anh thỏa mãn nhìn bộ xương trước mặt mình gật gù , sau khi chơi chán anh sẽ bóp nát tim từng tên một…
Đang suy nghĩ miên man thì điện thoại anh bỗng reo , là số của Giám đốc bệnh viện
- Alô!
- Chủ tịch ! Phu nhân tỉnh rồi!
- Ừ. Có ai ở đó chăm sóc cô ấy chưa?
- Dạ ! Tôi đã phái bác sĩ và y tá túc trực ở đó rồi!
Và bố mẹ vợ chủ tịch.
- Họ đến rồi à!
Cám ơn ông!
Tôi sẽ tới ngay!
Nói xong anh vội vàng giao mọi việc lại cho Phòng Phong.
Rồi vội trở lại bệnh viện.
Anh lo lắng hồi hộp vô cùng Cũng may có ba mẹ ở đó họ sẽ biết cách quan tâm chăm sóc cô.






BỐI PHONG bước từng bước vội vàng trên hành lang bệnh viện.
Lúc này đây lòng anh vừa mừng vừa lo … Không biết khi gặp cô rồi anh sẽ phải làm sao nữa.
Vừa bước đến cửa phòng chăm sóc đặc biệt , anh đứng sững lại rồi Nhẹ nhàng đẩy cửa phòng thật khẽ như sợ kinh động đến ai kia.
Huhuhuhuhu
Tiếng khóc nhẹ nhàng mà ai oán rên rỉ của ai kia khiến lòng anh như thắt lại , tim anh nhói lên từng hồi vì xót thương.
Bối Phong Đứng sững một lát như bất động nhìn da diết vào cơ thể gầy yếu mỏng manh đang nằm run rẩy trên giường kia…
Vừa tỉnh dậy là hoang mang , hốt hoảng ôm lấy bụng hỏi chúng ta về đứa bé.
Vừa hỏi xong thì Quyết Minh lại tự khẳng định rằng bé con không sao , nó đã bảo vệ được bé con , rồi thì nó thương bé con lắm , bé con sẽ không lỡ bỏ nó mà đi đâu… Lúc đó Nó đã nhìn chúng ta bằng ánh mắt van xin… Hãy nói rằng bé con vẫn an toàn , vẫn bình an ở bên nó.
Thấy Quyết Minh như vậy chúng ta đau lòng vô cùng , cứ ngây người không biết phải nói với Nó ra sao nữa…
Có lẽ vì sự ấp úng của chúng ta mà nó đã tự tin tưởng vào đứa bé vẫn tồn tại bên nó.
Lúc đó nó đã sờ nhẹ vào bụng mình rồi mỉm cười mãn nguyện nhắm mắt nghỉ ngơi…
- Vậy Chắc cô ấy khóc vì trách con đã không bảo vệ cô ấy được an toàn.
Dù sao Quyết Minh chưa biết chuyện buồn kia cũng tốt.
Bối Phong thở phào nhẹ nhõm vì biết tin cô chưa biết chuyện hai người đã mất đi bé con.
Anh sợ nếu cô biết rồi sẽ kích động tổn hại đến sức khỏe , giờ đây cô đang rất yếu , anh không muốn cô có thêm tổn thương gì nữa…
- Không phải đâu!
Quyết Minh biết mình mất đi đứa bé rồi!
- Sao lại thế?
Giọng anh khẩn thiết đầy lo lắng , khuôn mặt chẳng mấy chốc toát lên vẻ lo lắng u sầu.
- Lúc nó vừa chấn an bản thân rằng cháu ta không sao , thì bác sĩ bước vào thăm khám bệnh tình nó.
Vì không an tâm nó đã hỏi bác sĩ…
- Con xin lỗi!
Bối Phong cúi mặt như để tạ lỗi với ông.
Vì anh đã không giữ đúng lời hứa với họ.
Lúc được họ tin tưởng trao gả con gái cho mình anh đã vô cùng vui mừng.
Lúc đó anh đã hứa với họ và tự hứa với lòng mình sẽ luôn yêu thương , chăm sóc , bảo vệ cô thật tốt .
Vậy mà giờ đây anh đã sơ suất không bảo vệ cô thật tốt để cô bị thương , đáng đau buồn là đứa con xấu số của hai người đã mất … Anh đau lắm , nỗi đau này luôn cào xé tâm trí anh , bắt anh không được bình yên từng giây phút…
- Hai cha con nói gì mà lâu thế?
Bối Phong con vào với Quyết Minh đi.
Tuy nó đang giận con , nhưng chắc lúc này nó rất cần con đó.
Chúng ta đầu hàng rồi , nói mãi không nghe.
Con lựa lời mà khuyên nhủ dỗ dành nó…
- Dạ ! Con nhớ rồi ạ!
Cảm ơn ba mẹ đã…
- Thôi con vào với Quyết Minh đi !
Chúng ta ra ngoài một chút vậy!
- Vâng!
Nhìn cha mẹ vợ đi ra ngoài rồi khép cửa lại , mà lòng Bối Phong cũng phần nào nhẹ nhõm.
Cũng may cha mẹ thương cảm và hiểu cho anh , nếu không anh không biết phải đối diện với họ sao nữa.
Tiếng khóc giấm giứt vẫn đang