Tác giả: Nguyệt Hạ Điệp Ảnh
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341378
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1378 lượt.
hính đau khổ vì tình trong phim ảnh. Bà là một người phụ nữ lạc quan, khi nên mua quần áo đẹp thì vẫn mua như thường, cái gì nên ăn thì vẫn thoải mái mà ăn, chỉ không đi thêm bước nữa. Bà cũng là một người phụ nữ giỏi giang, tự mình mở một xưởng may quần áo nhỏ, việc làm ăn cũng không tệ lắm. Hai năm gần đây, bà cảm thấy mình không cần vất vả như thế nữa, bà bán xưởng may, mở một xưởng thêu, thuê mấy công nhân nữ, cuộc sống cũng dễ chịu, thỉnh thoảng lại cùng bạn bè đi chăm sóc sắc đẹp, du lịch, đánh bài, chơi mạt chược, không thấy đến một nửa cái bóng của người phụ nữ đau khổ vì tình.
Tiểu Diêu thay một bộ sườn xám màu hồng đi tới bên cạnh Tô Nhạc, thấy Tô Nhạc đang đứng đờ ra, cô nàng đưa tay chọc chọc vai cô: "Nghĩ cái gì vậy?"
Tô Nhạc quay đầu lại nhìn Tiểu Diêu, thở dài nói: "Tớ đang cảm thán sự chênh lệch giữa người với người thật lớn, cuộc sống của chúng ta thật nhỏ bé."
Tiểu Diêu bóc một viên kẹo sô-cô-la bỏ vào miệng, nhai nhai nuốt nuốt rồi mới liếc mắt khinh thường: "Bỏ đi, buồn bã ưu thương không hợp với cậu, tên bạn trai ngoại tình của cậu thế nào rồi?"
"Hai ngày trước bị tớ đánh cho một trận, gần đây không xuất hiện nữa." Tô Nhạc cười vẹo má Tiểu Diêu: "Chồng cậu có vẻ không tệ, cậu sẽ rất hạnh phúc."
"Thèm vào cậu khen." Tiểu Diêu hất tay cô ra: "Chồng của Ngụy Tĩnh Diêu tớ đương nhiên phải tốt rồi."
Nghe xong lời này, Tô Nhạc cười ra tiếng, cũng thật sự hy vọng Tiểu Diêu sẽ hạnh phúc cả đời, kiên cường một mình tất nhiên không sai, nhưng hai người cùng nhau gánh vác tương lại cũng rất tốt: "Đúng vậy, đúng vậy, ông chồng nhà cậu là tốt nhất."
Nghe ra vẻ giễu cợt trong câu nói của Tô Nhạc, Tiểu Diêu ngắt lời: "Cậu biết anh họ tớ?"
Tô Nhạc gật đầu: "Ngụy Sở là đàn anh của tớ, nhưng lần trước ở hội bạn học bọn tớ mới quen nhau."
"Trước đây cậu ở trong hội tuyên truyền của trường đúng không?" Tiểu Diêu đột nhiên hỏi, ánh mắt có chút hiếu kỳ.
"Sao cậu biết?" Tô Nhạc kinh ngạc nhìn Tiểu Diêu: "Lẽ nào cậu cũng là bạn học của tớ?" Trí nhớ cô kém như vậy sao, không nhớ được anh trai cũng chẳng nhớ nổi em gái?
Hai mắt Tiểu Diêu lại sáng lên, dáng vẻ cũng vô cùng phấn khích: "Thì ra là cậu, tớ đã nói là có chuyện mà, nói cho cậu biết..."
"Tiểu Diêu, sao em lại ở đây, chú thím đang tìm em kìa, khách khứa phải về rồi, em mau ra tiễn khách đi." Lúc này, Ngụy Sở đã đi tới, vỗ vỗ đỉnh đầu Tiểu Diêu.
Tiểu Diêu cũng không cố nói chuyện với Tô Nhạc nữa, vội vàng bỏ đi.
Tô Nhạc nhìn bóng lưng thon thả của cô nàng, lắc đầu ra vẻ xúc động: "Ở trong hạnh phúc, con gái ai cũng như ai." Ai có thể nhìn ra Tiểu Diêu ngày thường lười biếng cũng sẽ có bộ dạng như ngày hôm nay.
"Xem ra em hiểu rất rõ Tiểu Diêu." Ngụy Sở đứng bên cạnh cô: "Tiểu Diêu được nuông chiều từ bé, may mà có người chịu được tính tình của con bé."
"Sai rồi, phải nói là có người được lọt vào mắt xanh của Tiểu Diêu được nuông chiều từ bé, đây chính là vận may của anh ta." Tô Nhạc bao che khuyết điểm rất hùng hồn: "Tiểu Diêu nhà chúng ta đẹp như vậy, bằng cấp tốt, gia thế cũng tốt, có chỗ nào không tốt?"
"Nhà chúng ta?" Ngụy Sở cong khóe miệng cười nhìn Tô Nhạc.
Lúc này Tô Nhạc mới ý thức được mình nói sai, bình thường, trên diễn đàn, mọi người đều thích gọi nhau là ai đấy nhà chúng ta, chỉ là, đứng trước mặt người nhà thật sự của Tiểu Diêu mà nói lời này thật sự có chút xấu hổ, cô cười gượng hai tiếng: "Chỉ đùa chút thôi."
Bà Ngụy cười cười không trả lời, trong lòng lại lại rất rõ con trai mình thích cô gái này nhiều đến thế nào, bà chỉ sợ con trai hiếm khi nào rung động lại không được đối phương đáp lại. Làm sao bà có thể không nhìn ra cô gái này không phải bạn gái của con trai bà?
Duyên phận
Ông Trời cho chúng ta duyên phận, là nghiệt hay lương còn phải xem chúng ta xử lý thế nào.
Khi Tô Nhạc và Ngụy Sở cùng nhau ra về đã là bốn giờ chiều, trước khi lên xe, Tiểu Diêu còn nhét cho cô không ít bánh kẹo cưới, nói là để cô hưởng không khí vui mừng nhiều hơn một chút, sớm lập gia đình. Tô nhạc tỏ vẻ vô cùng hài lòng với núi đồ ngọt, còn câu nói phía sau, trực tiếp bỏ qua.
Sau khi ra tới đường cao tốc, xe chạy rất êm, Tô Nhạc dựa vào ghế, không nhịn được mà ngáp một cái, cô nhìn Ngụy Sở vẫn nhìn thẳng phía trước, quên luôn cả nguyên tắc an toàn là không nên nói chuyện với tài xế: "Thật không ngờ anh lại là họ hàng của Tiểu Diêu, thế giới này thật nhỏ."
"Quả thật là không lớn lắm." Ngụy Sở chăm chú nhìn phía trước: "Có một số người cứ loanh quanh luẩn quẩn lại gặp nhau, đây chính là duyên phận."
Tô Nhạc nhìn bộ dạng nghiêm túc của anh, không nhịn được lại bật cười: "Không ngờ anh lại là phần tử bạo lực."
Nghe ra trong giọng nói Tô Nhạc không có vẻ chán nản, Ngụy Sở cũng yên tâm: "Vậy mà khi còn bé anh rất ít khi đánh người, người văn minh đều dùng ngôn từ để giải quyết rắc rối."
"Ý anh là em không văn minh?" Tô Nhạc nhướng đôi lông mày đẹp: "