Tác giả: Nguyệt Hạ Điệp Ảnh
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341349
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1349 lượt.
iễn hai người ra ngoài."
"Thế nào, công ty của cậu lớn thì giỏi lắm sao?" Bị người ta không coi mặt mũi ra gì, Lưu Phân tức giận, đặt mông ngồi dưới đất, lập tức hô trời gọi đất, nói công ty lớn ức hiếp bọn họ, coi thường người dân.
Trần Húc nghĩ đến những hành động khoe khoang của Lưu Phân trước mặt Tô Nhạc vừa rồi, yên lặng quay đầu, coi thường người dân, lời này mà bà ta cũng dám mở miệng nói.
"Lưu phu nhân, phòng tiếp khách của chúng tôi có lắp đặt camera giám sát, toàn bộ phòng bảo vệ có thể thấy rõ ràng." Ngụy Sở hoàn toàn không thèm nhìn hành động ăn vạ này của Lưu Phân: "Mặt khác, hành động náo loạn lần này của bà đã xúc phạm đến nhân phẩm của người khác, căn cứ vào đoạn ghi hình, tôi có thể tố cáo hành vi cố ý gây rối trật tự này của bà."
Con bà nó! Tô Nhạc rất ít khi chửi bậy lúc này cũng phải ôm cái gáy ngồi xổm xuống chửi thầm một câu, đau đến mức suýt nữa chảy nước mắt. Hôm nay trước khi ra khỏi nhà nhất định cô không xem ngày, nếu không vì sao lại gặp phải người phụ nữ hung hãn như thế này?
Nhưng... Cái tên Trầm Khai này...
"Tô Nhạc!" Ngụy Sở đi ra sau, nhìn thấy Tô Nhạc ôm đầu ngồi ở góc tường thì vẻ mặt trở nên không thể khó coi hơn được nữa.
Tô Nhạc ngẩng đầu, không nhìn Ngụy Sở mà nhìn người đàn ông đang bị Lưu Phân giơ tay lên định tát kia, cô xoa cục u sau gáy, giận dữ cùng buồn bực đều dâng lên.
Mẹ nó chứ, lại bắt đầu diễn kịch máu chó rồi đây!
Hối hận
Ngụy Sở đi tới trước mặt Tô Nhạc, ngồi xuống lo lắng hỏi: "Em có sao không?"
"A." Tô Nhạc hít sâu một hơi, nước mắt lưng tròng nhìn Ngụy Sở, không phải vì cô khóc mà vì quá đau, tuyến lệ tự động tiết ra chất lỏng: "Đại ca Ngụy Sở, lần sau nếu anh còn gặp gỡ nhân vật nguy hiểm như thế nữa nhớ báo cho em biết trước một tiếng để em đi đường vòng."
Thấy Tô Nhạc đau đến mức mặt mày nhăn nhó, Ngụy Sở đau lòng vươn tay, nhẹ nhàng xoa đầu Tô Nhạc: "Anh đưa em tới bác sĩ."
"Chỉ là chuyện nhỏ thôi, không cần." Tô Nhạc đứng lên, đầu còn hơi choáng, người phụ nữ đứng cách đó ba bước giơ tay lên định tát xuống đã bị người đàn ông kia cản lại.
Người ra tay không phải Trầm Khai, mà là Tô Nhạc vẫn đứng bên cạnh.
Tô Nhạc mặt lạnh nhìn người phụ nữ đang khóc trôi cả lớp trang điểm trước mặt, giọng nói lạnh như băng: "Bà và người đàn ông vô trách nhiệm này đến với nhau, mẹ tôi không chửi không mắng, bởi vì mẹ tôi có phong độ, cũng bởi vì mẹ tôi căm ghét loại đàn ông thế này. Các người kết hôn, không chi trả phí nuôi dưỡng tôi, mẹ tôi không nói một câu, bởi vì mẹ tôi có khả năng nuôi nấng tôi rất tốt. Các người đã vô sỉ như thế, mẹ tôi cũng có thể không nhìn các người, hôm nay bà có tư cách gì để mắng chửi mẹ tôi, hay vì bà đã là một người phụ nữ không còn liêm sỉ nên mới có thể nói năng khó nghe như thế?"
Tô Nhạc đột nhiên hỏi vặn khiến cho Lưu Phân không kịp phản ứng, bà ta chỉ ngây người ôm một bên mặt bị đánh, gương mặt vì lớp trang điểm bị méo mó mà xấu xí không nói nên lời.
"Cô là... Nữu Nữu?" Một chút tự tôn cuối cùng của Trầm Khai dường như cũng không còn, ông ta nhìn Tô Nhạc, toàn thân như bị sét đánh, chỉ trong nháy mắt giống như đã già đi mười tuổi.
Tô Nhạc quay đầu nhìn về phía Trầm Khai, vẻ mặt hờ hững, không có sự oán giận như nữ diễn viên trong phim truyền hình nhìn thấy người cha đã phản bội mẹ mình, bởi vì trong cuộc đời này của cô vốn không có một chút ký ức về người đàn ông này, mà mẹ cô cũng là một người phụ nữ thông minh, chưa bao giờ nói với con gái rằng bà đã bị ông ta vứt bỏ, cũng không vì lí do gì mà bà phải nói như thế. Mẹ chỉ dạy cô làm thế nào để sống thật tốt.
Đối với người đàn ông này mà nói, cuộc sống hiện tại đã là một dạng báo ứng, vì tiền tài mà vứt bỏ vợ con, kết quả mỗi ngày sống mà không có lòng tự tôn, bên cạnh còn có một người phụ nữ như vậy, ông ta đã ở trong hoàn cảnh này, cô còn muốn thế nào nữa? Dù sao đối với cô, người này cũng chỉ là một người xa lạ mà thôi.
"Tô Nhạc?" Ngụy Sở thật sự không ngờ mọi chuyện lại chuyển biến như phim thế này, anh nhìn Tô Nhạc đang đứng im lặng, nhớ tới tính cách nhanh nhẹn thường ngày của cô, và cả những nữ chính tính cách kiên định dưới ngòi bút của cô, anh không khỏi cảm thấy đau lòng, chỉ là, chuyện này không có chỗ cho anh nhúng tay vào.
"Cô là con gái Tô Nguyễn Tú?!" Lưu Phân phản ứng lại, ánh mắt nhìn Tô Nhạc đã tràn đầy thù hận, nhớ tới vừa rồi ai đã cho mình một cái tát, bà ta mất lý trí mà nhào tới.
Một cái tát còn chưa vung lên, Tô Nhạc đã rơi vào một vòng tay ấm áp, còn Lưu Phân cũng bị Trầm Khai đẩy ngã trên mặt đất.
"Bà thôi đi có được không!" Trầm Khai nhìn Lưu Phân còn đang quỳ rạp trên mặt đất: "Nếu bà còn tiếp tục làm loạn, chúng ta lập tức ly hôn!"
"Ông muốn ly hôn với tôi..." Lưu Phân như một quả bóng xì hơi nhìn Trầm Khai: "Bây giờ ông lại nói muốn ly hôn với tôi?"
Nghĩ tới những loại cực khổ mà mẹ con Tô Nhạc đã phải trải qua, Trần Húc nhìn Trầm Khai một c