Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vợ Ơi, Chào Em

Vợ Ơi, Chào Em

Tác giả: Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341356

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1356 lượt.

quá khứ chỉ nói mấy câu đã hết chuyện: "Vì vậy, anh cũng đừng coi em là nữ diễn viên đáng thương, mỗi ngày dùng con mắt thương hại để nhìn em, em sẽ đau dạ dày mất."
Ngụy Sở bật cười, hai người nói chuyện một lúc sau liền quay lại chuyện mình phải làm, tuy hai người ở trong cùng một phòng làm việc nhưng không hề quấy rầy nhau.
Tới thời gian nghỉ trưa, Trần Húc dè dặt thò đầu nhìn về phía phòng tổng giám đốc dò xét, không hề có động tĩnh gì, anh thấp thỏm trong lòng, dù sao hai người kia vì có quan hệ với mình hôm nay mới có thể tới Kim Sở gặp đại ca, kết quả lại gặp phải chuyện này, trong lòng anh cảm thấy rất có lỗi với Tô Nhạc, chỉ sợ Tô Nhạc trốn trong phòng tổng giám đốc mà khóc.
Ngay khi Trần Húc đang vô cùng lo lắng, cửa phòng tổng giám đốc mở ra, Tô Nhạc và Ngụy Sở cười vui vẻ đi ra, nét mặt không có vẻ u ám lắm. Trần Húc rụt đầu về, nhất thời cảm thấy vì mẹ già nhà mình xem quá nhiều phim truyền hình mà ảnh hưởng không tốt tới bản thân, Tô Nhạc kia không có một chút dáng vẻ bối rối, nhìn thế nào cũng không giống nữ diễn viên đau khổ vì tình thân.
Trong khi ăn cơm, Ngụy Sở mở to mắt nhìn Tô Nhạc ăn hết hai bát cơm, uống một bát canh xương sườn, đôi đũa tung hoành ngang dọc, một chút lo lắng cuối cùng trong lòng anh đã có thể trút đi, ít nhất có thể ăn có thể uống, có vẻ sẽ không ảnh hưởng tới sức khỏe.






Cơm nước xong, hai người cùng nhau trở về công ty, sau đó Tô Nhạc tạm biệt Ngụy Sở, nói mình phải tới phòng kế hoạch. Nhân viên phòng kế hoạch vô cùng nhiệt tình thân thiết với Tô Nhạc, không hề có vẻ xa cách vì khác công ty, Tô Nhạc thở phào nhẹ nhõm trong lòng, nói ra tất cả những dự định trong đầu.
Những người trong phòng kế hoạch bởi vì quan hệ của Tô Nhạc và sếp lớn nên mới khách sáo, nhưng sau một thời gian ở cùng Tô Nhạc, bọn họ phát hiện cô gái trẻ này tuy một số chỗ xử lý còn chưa chuyên nghiệp nhưng những ý kiến đưa ra đều vô cùng có tính khả thi, hơn nữa cô cũng hiểu rất rõ về thị trường, hiển nhiên là đã điều tra thị trường, hơn nữa còn tốn không ít công sức.
Bọn họ nói chuyện với nhau một lúc đã cảm thấy rất hòa hợp, khi Ngụy Sở tới đón Tô Nhạc tan tầm thì cô đã vừa nói đùa với những nhân viên khác, vừa thiết kế đồ án.
Ngụy Sở đứng ở cửa phòng kế hoạch, nhìn Tô Nhạc cười đùa với nhân viên của anh, còn những nhân viên của anh cũng vô cùng thân mật với Tô Nhạc, ngay cả khi anh xuất hiện ở cửa phòng cũng không ai phát hiện ra. Là một tổng giám đốc, anh nên thở dài vì chính mình bị coi như không tồn tại, là một người đàn ông, anh nên tự hào về sức hút của người mình yêu.
Cuối cùng cũng có người tinh mắt phát hiện ra sếp lớn nhà mình đang đứng ở cửa, vì vậy vội vàng ho một tiếng nói: "Chào sếp."
Hoặc một người cha như ông, ở trong lòng con gái vốn chưa từng tồn tại, vì vậy cũng không có chút địa vị nào.
Ông ngẩng đầu nhìn về phía Ngụy Sở, đột nhiên mở miệng nói: "Tôi biết cậu thích Nữu Nữu, nhờ cậu sau này chăm sóc con bé, đừng làm chuyện vô liêm sỉ như tôi, cuối cùng tự tìm lấy kết cục này."






Chúng ta hãy thử xem đi
Chuyện cổ tích về hoàng tử và cô bé lọ lem kết thúc ở lần thứ hai bọn họ gặp nhau, ai biết cuộc sống sau này của hoàng tử và cô bé lọ lem sẽ như thế nào.
Trầm Khai vừa nói ra như vậy, vẻ mặt Tô Nhạc khẽ thay đổi, nhưng Ngụy Sở vẫn duy trì phong độ: "Cảm ơn tổng giám đốc Trầm nhắc nhở, cho dù ngài không nói tôi vẫn sẽ chăm sóc cô ấy thật cẩn thận."
Tô Nhạc nghiêng đầu, đưa mắt nhìn Ngụy Sở, anh có cần phải đồng ý một cách thuận miệng như thế không?
Trầm Khai nghe ra trong lời nói của Ngụy Sở có sự che chở Tô Nhạc và vẻ bất mãn đối với mình, ông cười khổ một cái, không biết nên vui mừng hay nên cảm thấy xấu hổ. Đối với Tô Nhạc mà nói, ông chỉ là một người cha xa lạ và vô trách nhiệm mà thôi, những lời ông vừa nói quả thật chẳng có bao nhiêu tư cách, còn Ngụy Sở dùng thái độ đó đối với ông cũng không trách được.
Ngụy Sở gật đầu: "Thử xem anh có thể làm bạn trai em hay không, anh bằng lòng có thời gian thử việc, thời hạn ngắn hay dài do em quyết định."
"Trước khi thử việc không phải nên phỏng vấn sao?" Vẻ mặt Tô Nhạc không có gì khác thường, giống như chỉ đang nói đến chuyện thời tiết.
"Như anh mà còn cần phỏng vấn à?" Ngụy Sở triệt để phát huy sở trường da mặt dày vô địch của đàn ông: "Anh có thể lái xe, có thể khiêng gạo, có thể trải giường, cũng có thể lau nhà, lên được phòng khách xuống được phòng bếp, em muốn anh đi hướng Đông, anh sẽ không đi hướng Tây, em muốn ra ngoài mua sắm anh sẽ đi cùng em, tuyệt đối là người bạn trai tốt nhất được các tạp chí tuyển chọn."
Tô Nhạc ngẩn người, không ngờ một người như Ngụy Sở cũng có thể nói được những điều như vậy, một lát sau cô mới cười khúc khích ra tiếng, vẫy tay: "Lại đây em bảo."
Ngụy Sở bước mấy bước tới trước mặt Tô Nhạc, cô khoanh hai tay trước ngực, dáng vẻ rất soi mói, nhìn từ trên xuống dưới: "Ừ, thân thể khỏe mạnh, tuổi vừa tầm, dáng


Old school Swatch Watches