Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vợ Ơi, Chào Em

Vợ Ơi, Chào Em

Tác giả: Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341321

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1321 lượt.

sao em không đoán là Tô Nhạc nấu ăn?"
Trần Nguyệt bình tĩnh thở dài: "Chị ạ, Tô Nhạc chỉ biết làm hai món ăn, một là cải xào, hai là khoai tây luộc, món duy nhất nấu không tệ là mì ăn liền." Nói xong, cô nàng còn chỉ những túi lớn túi nhỏ nguyên liệu trong tay Ngụy Sở: "Chị nghĩ mấy thứ này là những thứ Tô Nhạc có thể làm được sao?"
Tô Nhạc mở cửa, vừa đổi dép vừa trợn mắt nhìn Trần Nguyệt: "Cậu còn nói lung tung nữa là trưa nay cho ăn cơm không."
"Aiz, đại thần, Tô Nhạc không cho em ăn, anh định thế nào?" Trần Nguyệt đau khổ nhìn Ngụy Sở.
Ngụy Sở cười cười: "Những chuyện này đều do Tiểu Nhạc quyết định."
"Đại thần, anh quá mất phong độ rồi." Trần Nguyệt vào nhà, cũng đổi dép theo chủ nhà, dùng ánh mắt "con gái gả chồng như bát nước hắt đi" nhìn Tô Nhạc: "Nhạc Nhạc bé nhỏ, đừng tưởng cậu có đại thần làm chỗ dựa mà lên mặt, cứ đợi đấy."
Tô Nhạc từ trong phòng lấy hạt dưa, đồ ăn vặt ra, không thèm để ý tới Trần Nguyệt mà bắt chuyện với những người khác, mời họ ngồi rồi vào phòng bếp theo Ngụy Sở.
"Em ra nói chuyện với bạn đi, một mình anh làm là được." Ngụy Sở nhìn mấy người bạn không hề có sự khách sáo của khách mời, bật cười cầm nguyên liệu nấu ăn vào phòng bếp.
Đường Dao cầm một quả hạch trong tay, lắc đầu thở dài: "Từ khi có Tô Nhạc làm bạn gái, Ngụy Sở chịu khó hơn không ít." Nói xong, cô còn đụng vào ông chồng nhà mình: "Nhìn mà học tập đi anh yêu."
Lương Quang chỉ có thể cười khổ, không nói gì, có tấm gương như Ngụy Sở ở đây, mấy người bọn họ đều biến thành không đủ tư cách trước mặt vợ yêu.
Cơm trưa tuy không phải sơn hào mỹ vị, trứng cá muối, vây cá, nhưng cũng coi như phong phú, cơm nước xong, mọi người ngồi trên sô pha nói chuyện phiếm.
"Đại ca, tình cảm của anh và Tô Nhạc đã tốt như vậy rồi, lúc nào định cho bọn em uống rượu mừng đây?" Trần Húc rung đùi đắc ý: "Đối với người đẹp, ra tay phải nhanh, chuẩn, dứt khoát."
Tô Nhạc nghe vậy, không được tự nhiên mà hướng ánh mắt về phía ti vi, nhưng Ngụy Sở lại nghiêm túc nói: "Cậu nói có lý." Vì vậy, gương mặt Tô Nhạc cuối cùng cũng đỏ lên.
Mấy người khác cũng đùa giỡn theo, Trần Nguyệt sáp lại gần Tô Nhạc: "Này, Nhạc Nhạc bé nhỏ, nếu Ngụy đại thần cầu hôn, cậu có đồng ý không?"
Tô Nhạc nghiến răng nhìn Trần Nguyệt: "Trưa nay ăn nhiều như vậy mà vẫn chưa lấp được cái miệng cậu, lần sau đừng ăn nữa, chỉ phí cơm."
Trần Nguyệt không thèm để mắt đến loại uy hiếp này: "Tớ biết thật ra cậu chỉ đang xấu hổ thôi, nói thật, đại thần không tệ, lấy anh ấy cậu sẽ không thiệt thòi."
Tô Nhạc còn chưa kịp đáp lại Trần Nguyệt đã nghe thấy tiếng chuông cửa vang lên. Cô liếc mắt nhìn mấy người ngồi im trên sô pha, rồi lại nhìn Ngụy Sở không biết đã về phòng từ lúc nào, đành phải đứng dậy đi mở cửa. Cửa vừa mở ra, một bó hoa hồng lớn rực rỡ đang xuất hiện trước mặt cô, Tô Nhạc ngây người lần nữa.
"Xin hỏi, chị có phải Tô Nhạc tiểu thư không?" Nhân viên đưa bó hoa tới trước mặt cô: "Đây là hoa Ngụy tiên sinh gửi tặng chị, mời ký nhận."
Tô Nhạc nhìn bó hoa hồng trên dưới một trăm bông này, ngẩn người ký tên, ôm bó hoa vào lòng, Ngụy Sở đang đùa cái gì đây, cũng chẳng phải ngày gì đặc biệt, tặng hoa hồng làm gì?
Cô đóng cửa lại, xoay người đã cảm thấy trước mặt có một bóng người, còn chưa kịp phản ứng, đã thấy Ngụy Sở quỳ một gối xuống trước mặt cô, trong tay còn nâng một chiếc hộp trang sức màu đỏ, trong hộp là một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh.
"Tô Nhạc, lấy anh nhé."
Tô Nhạc hơi hé miệng, ngẩn người nhìn Ngụy Sở, lại nhìn mấy người ngồi trên sô pha, cuối cùng cô cũng hiểu vì sao Ngụy Sở lại mời bọn họ tới dùng cơm, thì ra để làm chứng cho anh.
Thấy Tô Nhạc không có phản ứng, Đường Dao mở đầu nói: "Tô Nhạc, em đồng ý đi, đồng ý rồi, em có thể thỏa thích sai bảo cậu ấy, nô dịch cậu ấy, dạy dỗ cậu ấy."
"Tô Nhạc, chị đồng ý với đại ca đi, không có chị, đại ca quá máu lạnh vô tình, chị dâu là hy vọng của bọn em, là ánh mặt trời của bọn em."
"Nhạc Nhạc bé nhỏ, tốt xấu gì Ngụy Sở cũng là đại thần nổi tiếng trong trường chúng ta, cậu cũng đừng kén chọn như thế, đàn ông tốt như vậy giờ không còn nhiều đâu."
Mấy người bạn khác của Ngụy Sở cũng bắt đầu làm thuyết khách, Tô Nhạc thấy dáng vẻ của bọn họ giống như hận không thể thay cô đồng ý, không khỏi bật cười.
Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của người trước mặt, cho dù bị bạn bè trêu chọc như vậy, trên mặt anh vẫn không có một chút ngượng ngùng, chỉ chăm chú chờ đáp án của cô.
"Nếu em đồng ý, sau này cơm ai nấu?"
"Anh nấu."
"Quần áo thì sao?"
"Anh giặt."
"Sàn nhà nữa?"
"Anh lau."
"Nếu em muốn ra ngoài?"
"Anh đi cùng."
"Còn nếu anh thay lòng đổi dạ thì sao?"
"Anh sẽ không thay lòng đổi dạ, nếu anh thay lòng đổi dạ, tất cả tài sản đứng tên anh sẽ thuộc về em, anh cũng sẽ cô đơn cả đời."
Viền mắt Tô Nhạc ửng đỏ, cô không phải loại người tham tiền tài, nhưng trên thế gian này có mấy người đàn ông có thể thật sự bằng lòng giao tất cả tài sản cho vợ.
"Nếu không, ngày mai anh lập tức sang tên toàn bộ tài sản cho em, chỉ cần em đồng ý l