XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vợ Phúc Hắc Của Đế Vương Hắc Đạo

Vợ Phúc Hắc Của Đế Vương Hắc Đạo

Tác giả: Thiên Thượng Lam Cẩn

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1342735

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2735 lượt.

ng Ngạo kiên định nói ra bốn chữ này.
Khó mà tưởng tượng Lăng Ngạo lại nói ra những lời buồn nôn như vậy, nhưng đó là sự thật.
Tất cả mọi người trong nhà họ Lăng đều há to mồm nhìn Lăng Ngạo, dường như ai cũng cho rằng mình đã nghe lầm rồi.
Nhưng câu nói ấy đích thực là trôi ra từ miệng của Lăng Ngạo.
"Âu Liêm, chuẩn bị một chút, tôi muốn lập tức bay đến Australia!"
"Dạ!"
Âu Liêm vội vàng gật đầu, bắt đầu chuẩn bị. Thật ra thì trong lòng anh cũng rất ấm ức, Vân Thanh rời đi không để lại chút tin tức nào, nhưng ít ra cũng phải nói với anh một tiếng, như vậy anh mới biết đường mà chuẩn bị.
Thật ra thì đúng là Vân Thanh muốn liên lạc kia mà, nhưng lại ngại vì mệnh lệnh của Lam Duê, thế nên cô tuyệt đối không thể làm trái ý. Tuy bình thường cô với Lam Duê là bạn bè tốt, nhưng việc Lam Duê là chủ nhân vẫn không thể nào thay đổi, cũng không thể quên.
Lăng Ngạo cúi đầu liếc nhìn ba đứa bé con giống nhau như đúc trước mặt, hiếm khi nở nụ cười, nói: “Cha sẽ mang mẹ về, khi ấy cha sẽ đưa các con đi đến bất kỳ nơi đâu các con muốn.”
Nói xong, ngẩng đầu nhìn Lam lão ông, nói: "Ông nội yên tâm, chuyện này nhất định con sẽ xử lý thật tốt, nhất định sẽ mang bọn họ trở về an toàn.”
Nói xong, để lại đám người nhà họ Lăng đang khó hiểu sau lưng, cùng Âu Liêm nhanh chóng rời khỏi biệt thự nhà họ Lăng.
"Lam lão đầu, ông có thể kể cho tôi nghe là đã xảy ra chuyện gì không? Hai người nói chuyện cứ như đánh đố người khác, khiến tôi choáng hết cả đầu! Lại nói, con bé nha đầu Lam Duê kia thế nào?"
Lăng lão ông đã phục hồi tinh thần sau cái câu ‘con yêu cô ấy’ của Lăng Ngạo trước đó, chỉ có thể trơ mắt nhìn Lăng Ngạo rời khỏi nhà, quay đầu nhìn về phía cụ Lam Kính ngồi bên cạnh.
"Cụ cố, tụi con buồn ngủ rồi!”die»ndٿanl«equ»yd«on
Cái miệng nhỏ nhắn của ba tiểu quỷ đồng thanh cất lên, vừa lúc cắt đứt lời còn chưa ra khỏi miệng Lam Kính.
Vừa nghe ba ông chủ nhỏ lên tiếng, hai ông cụ vội vàng dừng đề tài muốn nói lại, vừa vẫy tay vừa nói: “Lăng Tâm, con mang bọn chúng đi nghỉ ngơi!”
"Tự tụi con biết, bái bai ông cố nha!”
Nói xong, ba đứa nhóc cùng nhau nện từng bước chân ngắn cũn, chạy về phía cầu thang xoắn.






Đứng trên lãnh thổ Australia, ngẩng đầu nhìn bầu trời nhuốm ánh nắng chiều, Lam Duê lại cảm thấy có chút mơ màng.
"Làm sao thế?"
Andrew nhìn sắc mặt của Lam Duê có hơi bất thường, giọng nói đượm vẻ quan tâm chỉ riêng mình hắn biết. Vừa định vươn tay ra, nhưng kịp thời phản ứng, liền làm như không có chuyện gì rụt tay lại.
Nhất định là bây giờ Lam Duê không muốn bị phân tâm bởi bất cứ chuyện gì, dĩ nhiên hắn cũng không muốn cô xảy ra chuyện bất trắc, mà nguyên nhân là bởi vì hắn.
Lam Duê không hề cảm nhận được tâm tư của Andrew dù chỉ một chút, lắc đầu nói: "Tôi chỉ đang suy nghĩ, trước đây tôi đã đến nơi này rất nhiều lần, nhưng thật không ngờ kẻ thù lớn nhất lại đóng quân ở đây. Chỉ có thể nói rằng số mệnh của tôi tương đối lớn, nếu chúng không ẩn núp sâu như vậy, chẳng biết tôi đã chết được bao nhiêu lần rồi.”
Lam Duê không phải là người tốt gì, phải nói là những người như bọn họ chẳng có ai tốt mới đúng.
Lam Duê cười cười, nhẹ giọng nói: "Đúng, thật sự tôi sẽ không xen vào việc của người khác, thậm chí sau khi đồng ý với cam kết, cũng sẽ cân nhắc xem nó có lợi với mình hay không, rồi mới nghĩ đến việc thực hiện. Song, bây giờ Liliane vẫn còn tác dụng với tôi, nếu như không thực hiện lời hứa này, vậy thì tôi sẽ gặp bất lợi. Rõ ràng có thể biến bất lợi thành thuận lợi, cần gì tôi phải vòng vo như vậy? Anh nói phải không, Andrew.”
"Ha ha, Lam Duê, cô vĩnh viễn là người bình tĩnh như vậy, ung dung giải quyết tất cả mọi chuyện.” Andrew cười khẽ một tiếng, xoay người đi về hướng khác: "Vậy thì, Lam Duê, ngàn vạn lần không được chết, ít nhất phải chờ đến lúc tôi và anh ta đi tìm cô."
Không hổ danh là người phụ nữ mà hắn xem trọng, đối mặt với nguy hiểm trước sau vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh. Đáng tiếc thay, thưở ban đầu hắn đã bỏ lỡ mất người phụ nữ này, từ lúc vừa mới bắt đầu đã để vụt mất….
Lam Duê chỉ nhàn nhạt nhìn theo bóng lưng Andrew rời khỏi, tròng mắt đen lắng đọng, không biết đang nghĩ ngợi điều gì. Mãi cho đến khi Johan đứng bên cạnh nhắc nhở, cô mới lấy lại tinh thần.
"Con người khi còn sống, rốt cuộc có được bao nhiêu kẻ thù? Bao nhiêu bè bạn? Bao nhiêu người từ bạn trở thành kẻ thù, và có bao nhiêu người từ thù thành bạn? Qủa nhiên, việc đời thay đổi thất thường, khiến người ta khó đoán.”
"Nhưng cũng chính vì không biết trước, mới có thể làm cho người ta càng muốn đi sâu vào hơn. Cho dù phía trước còn lắm chông gai, dẫu biết rất khó khăn, nhưng chỉ cần cố gắng, thì dù có gặp hoàn cảnh khốn khó hơn nữa, nhất định chúng ta cũng có thể vượt qua. Dẫu cho thương tích khắp người, nhưng cuối cùng ngoảnh đầu nhìn lại, sẽ là một hồi ức oai hùng, tiếp thêm sức mạnh để ta tiến về phía trước. Thế thì đến khi ấy, nếu có rơi vào hoàn cảnh khó khăn hơn nữa, cũng sẽ có đủ dũng khí để vượt