Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1342062
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2062 lượt.
của Thác Bạt Tuyệt Mệnh.
Phi tác của Thác Bạt Tuyệt Mệnh xuất ra, như linh xà lật uốn quét bắn then cửa, tay phải dao găm ngắn đã vô thanh vô tức đánh tới trước mắt Thạch Đầu, Thạch Đầu hai tay vừa lật, cũng lộ ra chủy thủ, chống đỡ đi lên.
Tuy nhiên, tên gia hoả Thác Bạt Tuyệt Mệnh thuộc loại đơn bào này có thể trên giang hồ đi lâu như vậy không chết, toàn bằng một thân võ nghệ, phi tác của hắn xa công, chủy thủ cận phòng, song phương đoản binh tương giao, đều một đâm thì đến, tuyệt không lưu lại. Thật giống như rắn độc chỗ tối, lười biếng cuộn thành vòng, kiên nhẫn xếp đặt hình thế, chậm rãi tìm kiếm cơ hội, không ra tay thì thôi, ra tay ắt sát chiêu.
Thạch Đầu như con gấu điên cuồng, mà lại mất đi nanh nhọn (móng) vuốt sắc, trống không một thân cậy mạnh, hắn có thể trong cận chiến quét ngang ngàn quân, đối với loại nhân vật công kích ở cự ly xa này thực bất đắc dĩ, dây thừng quấn thân, ám khí quấy rầy, đều làm cho hắn không ngừng phòng né, tìm không được cơ hội đánh gãy tiết tấu của đối phương.
Thác Bạt Tuyệt Mệnh như trước giống như câu cá, bay mạnh mẽ đi Tứ hợp viện nhỏ, làm cho đối phương không thể gần được mình, chậm rãi tiêu hao khí lực của hắn.
Ta xem hoa cả mắt, trợn mắt há hốc mồm, sau đó nhớ tới bản thân nữ nhân vật chính trong sự kiện cẩu huyết, chạy nhanh nhảy lên thét to “Các ngươi dừng tay a — có chuyện hảo hảo nói –”
Lời còn chưa dứt, một cái cây roi sắt xuyên qua phi tác đan thành lưới, vượt qua chủy thủ ngăn đỡ trong tay Thạch Đầu, đánh trúng bắp chân của hắn. Thạch Đầu thét lớn một tiếng, chiêu thức mây bay nước chảy lưu loát sinh động dừng một chút, mắt thấy sẽ thiệt thòi lớn.
Lam y nhân bỗng nhiên rút kiếm, gia nhập chiến cuộc, trợ giúp Thạch Đầu.
Thân pháp của hắn như người cá trong nước, bất định (không xác định được) phương hướng, khoảng vài cái chuồn chuồn lướt nước, nhưng lại thoải mái đuổi theo Thác Bạt Tuyệt Mệnh bộ pháp, quấy rầy tiết tấu của hắn. Tế kiếm như mưa, kéo dài không dứt, Thác Bạt Tuyệt Mệnh đành phải đem phi tác quay lại, chú trọng ứng phó cường địch trước mắt, áp lực trên vai Thạch Đầu nhanh chóng tiêu trừ, giãn thở thật lâu, thành thạo đứng lên.
Lam y nhân võ công mặc dù cao, chiếm hết thượng phong, lại chưa hạ ngoan thủ, hắn đầy thú vị hỏi Thác Bạt Tuyệt Mệnh “Sư phụ ngươi có phải sát thủ đại mạc hắc điên? Hắn lão nhân gia thông minh nhất đời, tới già nhưng lại thu ngươi đồ đệ ngu ngốc này?”
Thác Bạt Tuyệt Mệnh thân hình thoáng một chút, nhanh chóng thu hồi phi tác, đứng trên mái hiên, nghi hoặc nhìn đối phương.
Lam y nhân cũng thu kiếm cười nói “Ta và hắn năm đó trên (núi) Xuân sơn cùng nhau uống qua rượu bằng hữu.”
Thác Bạt Tuyệt Mệnh lập tức thay tôn kính thần, chắp tay nói “Không biết tiền bối, thất kính, trước khi ta xuống núi sư phụ từng nói qua, ngươi thân thủ cao minh, ta không thể địch nổi, nhìn thấy phải lễ nhượng ba phần.”
Lam y nhân giải hòa nói “Ngươi đã biết không phải đối thủ, cứng rắn chống đỡ đi xuống cũng vô dụng, không bằng như vậy dừng tay, đừng động việc nhà của người ta.”
Thạch Đầu ngồi trên đất thở hổn hển mấy hơi thở, phẫn nộ mắng “Vợ ta vốn cùng hắn không quan hệ!”
Thác Bạt Tuyệt Mệnh không thuận theo không buông tha “Ngươi đánh vợ, liền cùng ta có quan hệ!”
Hai người giương cung bạt kiếm, còn muốn động võ.
Ta đang muốn khuyên can, Lam y nhân bỗng nhiên mở miệng nói “Các ngươi lại đánh tiếp, cô nương này không quan hệ cũng muốn có liên quan.”
Ba người đều thực hoang mang nhìn về phía hắn.
Lam y nhân chỉ chỉ trên đầu ta, chậm rì rì nói “Không còn kịp rồi.”
Ta chậm rãi… Chậm rãi ngẩng đầu, hãi nhìn Thác Bạt Tuyệt Mệnh ngu xuẩn kia phi tác không cẩn thận cắt gãy một khúc cột bảo hộ, chấn động mái hiên, một giỏ lớn củ cải phơi khô trên nóc nhà giống như mưa gieo xuống trên đầu ta. Thạch Đầu phi ra hai thanh chủy thủ, lưu loát tước khai hai cái cây củ cải, Thác Bạt Tuyệt Mệnh ném đến năm cái phi tiêu, đánh trật bảy cái, lưu lại trung gian một khối tảng đá để dùng chặn giỏ cùng với bảy tám cây củ cải lớn nhỏ khác nhau, cùng nhau trúng mục tiêu hồng tâm.
Lam y nhân che mặt thở dài, không đành lòng nhìn.
Ta chạy trốn không kịp, bị liệng hai mắt biến thành màu đen, chợt thấy bên trên hông một sợi phi tác quấn quanh, đằng vân giá vụ dựng lên.
Trước khi mất đi ý thức nghe thấy một câu cuối cùng “Sư phụ nói, đánh không lại ngươi, có thể chạy!”
Ta cuộn tròn ở trong chiếc chăn có viền lông, ôm bếp lò ấm áp dễ chịu, thoải mái thích ý, thẳng đến từng trận đau đầu làm cho ý thức tỉnh táo lại, ta đạp chân hai lần, lấy chân đá chăn ra, cảm thấy trong không khí từng trận lạnh, làn da nổi lên nhiều điểm da gà. Có một đai sắt giống như tay, kéo chân ta trở về, nhét vào trong chăn lại ôm cọ hai lần.
Tóc dài hơi uốn bị thấm ướt bởi hơi sương rũ xuống, lạnh giá xẹt qua chóp mũi. Ta do dự ba giây, chợt mở mắt ra, thấy mặt Thác Bạt Tuyệt Mệnh gần trong gang tấc, hắn dùng áo choàng viền lông cùng ngoại bào đem bao bọc ta ba t