Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341972
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1972 lượt.
ũ, lẳng lặng chờ, Hồng Hạt Tử thu thập xong trượng phu, khí thế hùng hổ vọt vào cửa, vén mai tóc bạc ra sau tai, hướng về phía Thạch Đầu mắng: “Ngươi với lão nhân chết tiệt kia của nhà ta làm chuyện mà heo chó không bằng đến bực này! Còn muốn cô nương nhà người ta tha thứ ngươi?! Nằm mơ cái giấc mộng xuân thu to lớn của mẹ ngươi đi! Lạc Nhi theo ta đi! Chúng ta nữ tử tốt đẹp, không cùng cầm thú làm bạn! Đừng chờ cái gì ba bữa nửa tháng, bọn đàn hỗn đản này muốn kéo ngươi đi để thi triển thủ đoạn đó! Không có tinh thần thì ta liền mang ngươi đi biệt viện của Hắc gia để tĩnh dưỡng, về sau chúng ta đừng gặp hai tên không bằng cầm thú này nữa!”
“Đợi đã! Ta… Ta…” Tiếng kêu thảm thiết của ta còn chưa rơi xuống, đã bị lão phụ nhân sức lực vĩ đại này một phen ôm lấy cả người lẫn chăn, nổi giận đùng đùng đi tới phía ngoài cửa, nha hoàn hộ vệ đều không dám ngăn cản.
“Chuẩn bị kiệu cho các nàng, nhất thiết không nên để bị thương.” Hắc Điên ngăn lại Thạch Đầu đang hổn hển bực tức, phân phó nhóm hộ vệ cho Hồng Hạt Tử và ta, sau đó khuyên Thạch Đầu: “Để kệ bọn họ đi đi, ngươi trước hết lại đây nghe ta nói…”
“Ta… Ta chưa nói muốn đi bây giờ a! Thương còn chưa có lành đâu.” Ta giãy dụa vô dụng, nước mắt giàn giụa cầu xin tha thứ bà nội Hồng Hạt Tử.
Hồng Hạt Tử rất hào hiệp: “Sớm hay muộn đều phải đi, đi muộn không bằng đi sớm! Đỡ phải thiếu nợ nhân tình của lũ cầm thú kia! Cùng bà nội trở về, trong ngăn tủ của ta thu nhặt rất nhiều trang sức xinh đẹp, cho ngươi đeo mặc trang trí, lập tức lại là tiểu cô nương xinh đẹp mĩ miều. Chờ tương lai nam nhân cầu thân cầu phá cả đầu, gả cho ai cũng gả cho nam nhân bại hoại kia!”
Mẹ nhà nó a, Hồng Hạt Tử này khẳng định là xuất thân từ đại vương phố núi! Cường thưởng dân nữ, dân nam thật là lão luyện, Hắc Điên năm đó có không phải hay không là bị nàng cướp về?!
Ta khóc không ra nước mắt bị bắt ngồi vào bên trong kiệu, lắc lư lắc lư ly khai hành cung của Liệt Hỏa giáo.
Đến nhà của Hắc Điên, Hồng Hạt Tử an trí ta đi tầng hai của tú lâu, phòng ở của bà, triệu đến hơn mười hộ vệ của Hắc gia, dùng cung tiễn đại đao vây quanh tú lâu ba tầng trong ba tầng ngoài chật như nêm cối, ra lệnh cưỡng chế: “Nếu Mộc Vô Tâm dám lên cửa, liền lấy đao mà chém! Chém chết khỏi phải bàn luận!”
Thấy trận thế này, ta thực khẩn trương, Hồng Hạt Tử lại tháo xuống từ trên tường cây sáo gậy miệng to bằng cái chén nhỏ, như sói như hổ múa động hai cái, nói với ta: “Ta lập tức đi thay con dạy dỗ tên phụ lòng kia cho hả giận!”
“Đợi đã! Như vậy vạn vạn không thích hợp!” Ta nóng nảy.
“Ừh, như vậy quả thật không được,” Hồng Hạt Tử liệng sáo gậy xuống, đi tới hòm tre ở trong góc lật giở nửa ngày, từ bên trong lấy ra cây gậy răng sói to bằng cái đùi, mang theo vẻ mặt anh thư khí thế nói, “Tiểu tử kia da dày hơn so với lão bất tử nhà ta, dùng món đồ chơi này mới giáo huấn được.”
Ta nhìn từng cái gai nhọn trên gậy răng sói, như sấm oanh đỉnh, hồn đều nhanh chóng bị dọa bay mất, gấp gáp ôm Hồng Hạt Tử cầu xin nói: “Đừng giáo huấn, con và hắn đều nghĩ là đối phương đã âm dương cách biệt, lại không lường được là chưa chết, cũng chưa có gả cho người khác, nay gặp lại có chút khó coi, nhưng thế nhân nghị luận về việc nam nữ thủ tiết khác nhau, nữ tử thủ tiết càng thêm khen ngợi, nam tử thủ tiết càng thêm nhạo báng, hắn chống lại áp lực tuyệt hậu vì vong thê thề cả đời không cưới, còn có thể thủ tiết hơn mười năm, cũng là khó mà có được, không có thể coi tất cả sai lầm là của hắn.”
“Vô Tâm chưa chết, con lại chưa qua cửa, không đáng vì hắn mà thủ tiết, sống cuộc sống của quả phụ, ta có thứ tốt cho con xem.” Hồng Hạt Tử không khỏi phân trần lôi kéo tay của ta, đem ta tha trở về trong phòng, cầm sách vẽ trong tay mở ra một chỗ, mặt trên vẽ toàn là thanh niên tuấn kiệt trong giới võ lâm ngày nay, nàng trước tiên chỉ vào trang thứ nhất, công tử với ngọc diện tuấn dung, giới thiệu, “Đây là ngọc diện tiểu phi long Lâm Tuấn, năm nay hai mươi, chuyên dùng song đao, bởi vì túc trực bên linh cữu của cha trong ba năm, nay chưa cưới vợ, hắn bộ dạng anh tuấn, nhân phẩm cao thượng, tính cách ôn hòa, trọng tình trọng nghĩa, võ nghệ xuất chúng, cùng con là Kim Đồng Ngọc Nữ, trời sinh một đôi, con xem coi thế nào?”
Ta vẻ mặt đau khổ nói: “Không ổn, rất không ổn, hắn so với con còn nhỏ hơn năm tuổi đấy.”
“Này có cái gì vấn đề?! Kể từ sau khi Tuyệt Mệnh con trai số khổ của nhà ta mất, con là mỹ nhân thứ nhất mà bà nội thấy được, bộ dạng như hoa như ngọc, dung mạo như thiên tiên, tính cách ôn hoà hiền hậu, võ lâm thứ nhất mỹ nhân đều phải đứng sang bên! Thiên hạ nào có nam tử không xứng với con!” màn nói chuyện tâng bốc không đâu kia của Hồng Hạt Tử, khen đến mức ta mặt đỏ tai hồng, sau đó bà lật qua trang tranh vẽ thứ hai cho ta xem, “Đây là con thứ ba của Nam Bình vương, thứ xuất, năm nay hai mươi bảy, mất vợ không tái giá, trong nhà không thiếp không con, hắn nhân phẩm cao thượng, có tri thức hiểu biết lễ nghĩa, văn võ song toàn, vô luận l