Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vô Sắc Vô Hoan

Vô Sắc Vô Hoan

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1342068

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2068 lượt.

thấy.






Tàng Thư Các vẫn im ắng như trước, trên cái bàn gỗ ở lầu hai, một con vịt làm bằng thủ công lặng lẽ nằm, thân mình đan bằng tre, đôi mắt được làm bằng đậu đỏ, từ xa nhìn lại trông rất sống động.
Nam Cung Minh không có ở đây.
Ta đi tới góc tường, mở ra một cái thùng to bằng mây tre, đem con vịt nhẹ nhàng bỏ vào, cùng với những thứ thú vị hắn đem về từ bên ngoài, búp bê đất sét, đá màu, ngọc lưu ly, những vật điêu khắc bằng gỗ, động vật đan bằng tre, mặt nạ …. Những món đồ chơi nhỏ linh tinh đặt chung với nhau.
Nam Cung Minh ở nhà nhưng liên tục năm ngày không có tới Tàng Thư Các đọc sách.
Ta tuyệt đối không muốn nhớ hắn, chỉ cảm thấy là lạ.
“Tỷ tỷ đang phơi sách à?” Tiểu Vưu cười tủm tỉm ngồi ở bên cạnh ta, nhìn đám sách đầy hoa viên, tìm đề tài nói chuyện.
Ta thuận miệng ứng, thu hồi hà bao trong tay, không dám múa búa trước mặt Lỗ Ban*.
Bởi vì ta bình thường cũng tỏ ra trầm mặc ít lời, Tiểu Vưu cũng không biết như thế nào đến gần, nàng do dự một lát, rõ ràng hỏi: “Lạc Nhi tỷ tỷ, tỷ và Thạch ca là đồng hương phải không? Ngày thường quan hệ của hai người có tốt không?”
“Có tốt không à, chỉ là mỗi ngày cãi nhau, ngươi cũng biết tính tình của tên kia, hỏi cái này làm cái gì?” Ta chưa xác định được ý đồ của nàng, cẩn thận trả lời.
“Không có, Thạch ca làm người rất tốt … Ta không có ý tứ gì khác.” Mặt của Tiểu Vưu bỗng nhiên đỏ, dùng sức lắc lắc góc áo, cẩn thận hỏi, “Lạc Nhi tỷ tỷ, tỷ không phải thích Thạch ca sao?”
“Ai thích cái tên hầu tử ngốc chọc người tức giận kia?! Chúng ta chỉ là đồng hương mà thôi.” Ta nghĩ đến cái tên đâm đầu hướng trên con đường làm vật hi sinh không thèm quay đầu lại kia, tức giận không thôi.
Tiểu Vưu nâng lên khóe mắt, lặng lẽ nhìn sắc mặt của ta, thoáng thở nhẹ, lại hỏi: “Lạc Nhi tỷ tỷ, không phải tỷ thích Minh thiếu chủ chứ?”
“Không phải!” Ta từ chối càng quyết đoán.
Tiểu Vưu đứng hình, nhanh chóng lại cười làm lành nịnh hót nói: “Nhưng mà mọi người đều nói Minh thiếu chủ thích tỷ, tương lai tỷ sẽ làm tiểu thiếp của người.”
“Ta bất quá chỉ là một tiểu nha đầu, cùng hắn bát tự cũng chưa có coi, ngươi đừng nói bậy, cẩn thận bị chủ tử trách phạt.” Lời đồn truyền còn lợi hại hơn so với tưởng tượng của ta, ta cũng không biết nên làm như thế nào mới tốt, chỉ có thể hết sức ngăn lại.
Tiểu Vưu nhát gan, nhanh chóng dừng đề tài này lại, từ trong lòng lấy ra một cái tiểu hà bao bằng vải bông lục sắc, mặt trên thêu mấy khóm trúc xanh cùng hai khối đá, nhan sắc phối hợp thanh lịch, kết cấu xảo diệu, thủ công lại kỹ càng, giống như dùng mấy bản quốc họa in lên. Nàng xấu hổ đem hà bao đưa cho ta, mặt đỏ như lửa đốt, lắp bắp nói: “Lạc… Lạc Nhi tỷ tỷ, tỷ giúp ta đem cài này cho Thạch ca được không? Lần… Lần trước thấy hà bao của hắn bị rách… Cứ nhắc đi nhắc lại không có người giúp hắn làm một cái, ta… Ta thật sự không có ý gì khác, chỉ là gần đây nhàn rỗi không có việc gì, cho nên tùy tiện làm làm…”
Ta xem cái hà bao trong tay còn vươn lại chút hơi ấm, có chút kinh ngạc: Tên dã hầu tử hung dữ kia cư nhiên cũng đến tuổi có người theo đuổi sao?
Tiểu Vưu còn tại cúi đầu nhéo nhéo góc áo, tựa hồ muốn nhéo hỏng đóa hoa đào màu hồng nhạt thêu trên đó.
Người khác coi trọng cái tên ta từng có ý định cho hắn làm ứng cử viên cho vị hôn phu tương lai, khiến cho lòng ta có chút không được tự nhiên. Nhưng nghĩ đến lại thôi, nếu Tiểu cầm thú bỗng nhiên hóa thú, hoài nghi ta cùng Thạch Đầu quan hệ không thanh không bạch, sẽ có thể dùng ưu thế thân phận khai đao với hắn, phái hắn đi chịu chết. Nếu Tiểu Vưu là cô nương tốt, nàng lại thực thích Thạch Đầu, ta đem hai người mai mối thành công, trừ bỏ có thể đem chuyện may vá châm tuyến phiền toái hết thảy chuyển gi­ao ra ngoài, còn có thể làm cho nàng chiếu cố cuộc sống của Thạch Đầu, miễn cho ta chạy trốn còn có lo lắng về sau.
Vì thế, ta thu lấy hà bao, đồng ý yêu cầu, cũng nhắc nhở: “Công việc của Thạch Đầu là đao kiếm dính máu, ngươi không ngại?”
Tiểu Vưu lắc lắc đầu, đỏ mặt chạy mất.
Thật sự là hảo cô nương có hiểu biết a…
Thạch Đầu ngươi kiếm được món hời.
Sau khi Tiểu Vưu chạy ra xa, trên đầu truyền đến tiếng động rất nhỏ, Nam Cung Minh bỗng nhiên từ trên đại thụ nhảy xuống, lặng yên dừng ở trước mặt ta, khiến ta hoảng sợ một chút.
Hắn nghe lén?
Còn chưa có phục hồi tinh thần lại, Nam Cung Minh đã một phen lôi kéo ta, có chút lo lắng, có chút vui sướng hỏi: “Lạc Nhi muội muội, muội không phải là thích Thạch Đầu sao? Sao có thể thay người khác tặng hà bao cho hắn?”
“Vì cái gì không thể tặng thay? Nếu không phải vì hắn không biết cô gái nào khác, ta mới lười giúp hắn làm chuyện này.” Ta lấy ra hai cái hà bao so sánh một chút, chán nản thừa nhận, “Quả thật là Tiểu Vưu làm so với ta đẹp hơn, mấy khóm trúc thêu sinh động như thật, cái ta làm nên đốt bỏ.”
Nam Cung Minh mất hứng ho hai tiếng thật mạnh, nêu lên ý kiến: “Sao lại đốt? Chẳng lẽ muội không có người khác để tặng sao?”
Não của ta xoay chuyển một l