Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1342098
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2098 lượt.
trong thành đèn đuốc huy hoàng, truyền đến từng trận thanh âm điều tra, vô số binh lính xếp thành hàng, vội vàng chạy ra các phương hướng ngoài thành, còn không ngừng hỏi người đi đường tung tích một cô nương “Mặc y phục trắng, khoác áo choàng đen, da trắng, xinh đẹp, có thể trên mặt có hồng ban”.
Hy vọng của ta là bọn họ đang truy nã phản tặc bị đánh văng, bọn họ chủ lực đi tới mục đích là thác nước ở ngoại ô, cũng là chỗ ta vừa mới tới được, may mà bọn họ đại khái còn không có nghĩ đến sẽ có đứa ngốc đi ngược trở về chui đầu vô lưới, cho nên tạm thời chưa ở trong thành tiến hành điều tra, nhưng ta cũng không có biện pháp ly khai.
Ta bắt đầu tuyệt vọng, tự hỏi là tự đâm tốt hay là thắt cổ tốt hơn.
Bỗng nhiên, từ phía sau lặng lẽ vươn đến một đôi bàn tay to, mạnh mẽ đè lại miệng của ta, hung hăng kéo đi qua. Có cảm giác sắc bén mang theo từng trận hàn ý, lạnh lùng kề lên cổ.
Là… Là sát thủ?!
Ta hoảng sợ trừng rớt tròng mắt, ngay cả kêu đều kêu không ra.
Dưới bầu trời mưa phùn kéo dài, mang theo gió xuân se lạnh, vạt áo ướt nhẹp, lạnh như băng tận xương, sống dao trơn bóng kề trên cổ phản chiếu ra một bóng người quen thuộc.
“Thạch Đầu?” Ta không dám xác định, nhẹ giọng kêu lên.
May mắn người này phản ứng mau, nhanh chóng thu đao, trước lăng lăng nhìn một hồi, sau đó hung hăng kéo lại xoa mặt tỉ mỉ nhìn mấy lần, xác nhận là gương mặt đầy hồng ban không có lầm, rốt cục nhẹ nhàng thở ra, nhanh chóng buông tay, thấp giọng cười nói: “Hầu phủ đang huy động lực lượng đuổi bắt thiếp thất bỏ trốn, ta thấy có người lén lút trèo lên cây, tính chộp tới hỏi tình hình cụ thể một chút, không nghĩ tới cư nhiên là ngươi.”
“Thạch Đầu…” Ta kích động vươn tay, nắm chặt vạt áo của hắn, hai tay vì dùng sức quá độ làm cho đầu ngón tay trắng bệch ra. Giống như người chết đuối vớ được một sợi rơm cuối cùng cứu mạng, thế nào cũng không chịu buông ra.
“Không có việc gì, đã trôi qua thì tốt rồi.” Thạch Đầu tựa hồ nhẹ nhàng thở ra, hắn nhìn người đang đi tuần chung quanh, lại vỗ vỗ bả vai ta, tỏ vẻ an ủi, “Chúng ta đi thôi… Lạc Nhi, sao ngươi lại khóc? Ai? Dừng chút nữa lại khóc a!”
Mỗi một giây đều dài như một canh giờ, khớp hàm ta va khanh khách rung động.
Không biết đã qua bao lâu, ta lặng lẽ hé mắt, chung quanh không thấy thi thể, nhưng trên đao của Thạch Đầu cũng là máu chảy đầm đìa, còn không có kịp chà lau, trên mặt lộ vẻ bình tĩnh cùng thành thục không tương xứng với tuổi, khóe miệng còn có một chút tươi cười tà ác.
“Không có việc gì.” Hắn đơn giản nói một câu, không tiếp tục đề tài.
Ta còn biết phân rõ thị phi nặng nhẹ, biết có một số việc tuy rằng đáng sợ, nhưng không thể nề hà. Hơn nữa người khác không nghĩ cho ngươi thấy, tốt nhất không cần nhắc lại. Chính là bao tử trống trơn bị mùi máu tươi xông đến, hơn nữa nãy giờ xóc nảy liền càng thêm khó chịu, từng trận cảm giác buồn nôn đánh úp lại, ta cố nhịn lại nhẫn, rốt cục nhịn không được mở miệng nói: “Thạch Đầu… Ta muốn ói, ngươi có thể đổi tư thế hay không? Tỷ như đem ta cõng ở sau lưng.”
“Hảo!” Thạch Đầu sạch sẽ lưu loát đáp ứng, lại tà tà nhìn ta liếc mắt một cái, âm trầm sâm sâm đề nghị nói, “Có ám tiễn phóng tới, ngươi vừa lúc có thể che cho ta ”
Ta biết hắn đang tỏ vẻ bất mãn đối với yêu cầu phiền toái của ta, không dám hé răng nữa, cho đến lúc nhẫn thật sự không được nữa, lại nhược nhược đề nghị: “Đổi kiểu ôm công chúa cũng được, ta thật sự muốn nhổ ra …”
“Thúi lắm! Lão tử cũng không phải thái giám công công, sao biết trong hoàng cung ôm công chúa như thế nào?” Thạch Đầu phụng phịu, thực không cho ta mặt mũi bác bỏ trở về, sau đó chạy trốn đến bên cạnh ngõ nhỏ hẻo lánh, thật cẩn thận nhìn nhìn bên ngoài không có truy binh, mới đem ta buông đến, lạp lạp áo choàng ôn nhu nói, “muốn phun thì phun nhanh lên, ngươi chạy không nhanh, ta dùng một tay khiêng ngươi là vì dễ dàng chạy đi, gặp địch cũng dễ dàng rút đao, ngươi đem chính mình bao lại nhanh một chút! Ôm lấy cổ ta, đừng cho người khác thấy được! Nhịn nữa một hồi đi ra.”
“n.” Ta chà xát ánh mắt sưng đỏ, ngồi ở góc tường nôn khan một hồi lâu, bao tử mới thư thái một chút.
“Giúp ta chú ý truy binh sau lưng.” Thạch Đầu một lần nữa đem ta ôm lấy, tiếp tục trốn chạy, không hề xem phía sau.
Ta ôm bả vai gầy gầy của hắn, ngửi thấy hương vị quen thuộc, mở to hai mắt, tận trung làm hết phận sự vì hắn làm kính chiếu hậu, chỉ cảm thấy có người ở cùng, cho dù trời có sập xuống dưới, cũng không đáng sợ.
Cuối cùng, chúng ta chạy tới bờ sông ở ngoại ô, trên sông có một con thuyền vận hàng đang đậu, vài gã đàn ông đang lười biếng uống rượu huyên thuyên, thấy chúng ta lại, bỗng nhiên tinh thần phấn chấn, tất cả đều nhảy dựng lên.
Thạch Đầu nhảy lên thuyền, buông ta xuống, cởi bỏ dây thừng trên bờ, sau đó giải thích nói: “Bọn họ là bộ hạ của Nam Cung Minh, sẽ đem chúng ta đưa ra khỏi nơi này.”
Hắn vì sao sửa miệng không gọi Minh thiếu chủ nữa? Ta cảm thấy có chút kỳ quái, nhưng ở trước mặt người khác,