Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1342109
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2109 lượt.
liền cùng chết đi.
“Dừng tay!” Mắt thấy Thạch Đầu càng lùi càng sau, động tác càng thêm khó khăn rõ ràng. Ta biết hắn sắp thua, liền không để ý tánh mạng, cúi đầu, quát to một tiếng, giống như một con bò phát điên nhằm phía đao quang kiếm ảnh, đánh bạc vận khí của chính mình.
Vận khí của ta không sai.
Thạch Đầu nghe thấy tiếng hô, chủy thủ quỹ đạo xoay chuyển bay nhanh, chỉ cắt qua góc tay áo của ta, Nam Cung Minh đầu tiên là sửng sốt, sau đó vội vàng thu chiêu, trong tay liên miên không ngừng kiếm quang vận chuyển mất linh, nhất thời đình trệ xuống dưới, thật giống như nhạc khúc hoa lệ bị một nốt sai tông.
Ta không kịp nghĩ kĩ, giấy bao trong tay vung lên, đầy đầu mãn não tung hướng Nam Cung Minh.
Nam Cung Minh đối ta vẫn chưa đề phòng, trên mặt dính vào bột phấn, đau đến hắn hô nhỏ một tiếng, rốt cuộc không thể nhìn thấy.
“Chạy mau!” Ta kéo Thạch Đầu bỏ chạy.
Thạch Đầu nhưng không có động, hắn giống như một thợ săn, trong tay chủy thủ chuyển, hướng Nam Cung Minh phác qua, hung hăng một đao hướng trái tim hắn đâm tới!
Nam Cung Minh nhìn không thấy chung quanh, lại nghe tiếng gió, vội vàng đưa tay đón đỡ.
Chủy thủ sắc bén hung hăng sát quá tay phải hắn, đâm vào bả vai.
Nam Cung Minh bị thương lui về phía sau, Thạch Đầu rút đao lại đâm,
“Không cần!” Mắt thấy đứa nhỏ cùng nhau lớn lên sắp bỏ mạng đương trường, động tác của ta so với lý trí xoay chuyển nhanh hơn, gắt gao ôm lấy thắt lưng Thạch Đầu.
“Tránh ra!” Thạch Đầu hồng mắt trừng ta.
Ta lập tức kinh ngộ chính mình ở trong lúc đấu tranh sinh tử làm như vậy là không đúng, nhưng lại không thể buông tay, chỉ vì sâu bên trong tình cảm của ta đối Nam Cung Minh, luôn luôn một phần thật sâu tự trách cùng áy náy. Làm nam 1 trong nguyên tác, nếu không có ta, ít nhất hắn có thể được đến trái tim của Lâm Lạc Nhi. Nay thiếu niên từng thuần khiết, si tình cái gì đều không có, lại như trước vì tránh không làm bị thương ta mà dừng cơ hội giết chết đối thủ.
Ta không ngừng tính toán phải thoát đi hắn như thế nào, lại chưa bao giờ nghĩ tới muốn hắn chết.
“Lạc Nhi…” thanh âm của Nam Cung Minh giống như một con sói cô độc bị thương, chỉ có vô tận đau đớn, đâm vào lòng ta đều đang bất an run run.
Ta khẩn cầu nhìn Thạch Đầu, không ngừng lắc đầu.
Thạch Đầu do dự một lát.
Nam Cung Minh ôm miệng vết thương, gắng gượng mở mắt ra, hướng về phía ta nhìn lần cuối cùng, nhanh chóng ẩn vào rừng cây, biến mất ở trong bóng đêm.
“Lòng dạ đàn bà! Cứ cản trở!” Thạch Đầu hô hấp có điểm dồn dập, hắn nghiêng nghiêng dựa vào đại thụ, thở hổn hển một hồi lâu, mới oán hận giáo huấn ta, “Có biết không thả hổ về rừng, hậu hoạn vô cùng?!”
Ta tự biết làm sai, co quắp bất an nói: “Thực xin lỗi…”
“Nghe đây, ta không muốn chịu ân tình của nữ nhân, lại càng không muốn nhận thủ đoạn thấp kém của giang hồ như thế này, lần sau có vũ khí, liền quang minh chính đại xử lý đám kia! Ngươi đừng lại vướng chân vướng tay!” Thạch Đầu lại thở một hơi, bỗng nhiên lại nổi giận nữa, một cái tát chụp lên đầu ta lại mắng: “Cái tên không đầu không đuôi này! Cứ hướng chỗ đánh nhau mà lủi vào, muốn chết sao? Thực TMD ngu xuẩn! Lại có lần sau, lão tử… Lão tử liền… Đem ngươi ấn lên ghế hung hăng đánh một chút! Đánh cho ngươi ba ngày không xuống giường được!”
Ta biết vâng lời, mặc cho quở trách, cũng ngoan ngoãn giơ tay thề, lần sau không dám.
“Đi.” Thạch Đầu thở đủ, mệnh lệnh nói.
Hắn không có lại cõng ta, chỉ giữ chặt tay của ta, tốc độ đi cũng không mau.
Ta nghĩ chắc hắn đã nổi giận.
Bỗng nhiên một bóng đen hiện lên trước mắt, là Thác Bạt Tuyệt Mệnh từ trong đám cây cối chui ra, trên người dính không ít máu tươi, tóc cũng rối loạn rất nhiều. Hắn thấy chúng ta, phi thường vui sướng: “Lạc Nhi, Thạch Đầu, các ngươi không có việc gì đi?”
Trong lòng ta bỗng nhiên có cảm giác bất an khó hiểu, cảnh giác hỏi: “Ngươi đi đâu vậy?”
“Viện quân của Hầu phủ tới, ta bị bám trụ.” Thác Bạt Tuyệt Mệnh đem tầm mắt theo Thạch Đầu chuyển tới trên người ta, lại trở nên có chút ngơ ngác.
Nhớ tới Long cầm thú bỗng nhiên xuất hiện, nghĩ đến kẻ mật báo không biết tên, nghĩ đến câu trả lời của Nam Cung Minh, nghĩ đến tâm tư hắn đối với mình, ta không dám hoàn toàn tín nhiệm hắn.
Đang muốn mở miệng hỏi lại, Thạch Đầu hung hăng nhéo ta một cái, thoải mái mà cười nói: “Đại ca trở về vừa kịp lúc, thừa dịp Hầu phủ cùng Ma giáo đánh cho hỗn loạn, chúng ta nhân cơ hội rời đi đi.”
Thác Bạt Tuyệt Mệnh vội vàng gật gật đầu, không dám lại nhìn ta, đi đằng trước mở đường.
Ta vì Thạch Đầu đối huynh đệ tín nhiệm vô điều kiện cảm thấy phi thường buồn bực, nhưng cũng không thể mở miệng phản bác một cách rõ ràng, liền đẩy lưng hắn một cái, muốn dùng hành động lặng lẽ nói cáo trạng.
Không ngờ, thân mình chắc chắn như đá tảng của Thạch Đầu nhưng lại hơi hơi lắc lư hai cái, trong lòng bàn tay ta truyền đến cảm giác ươn ướt dinh dính, vội vàng rút tay lấy về nghe nghe, đó là mùi của máu…
“Ngươi…” Ta kinh hãi.
Thạch Đầu nhìn ta, nhìn xem Thác Bạt Tuyệt Mệnh, vươn ngón tr