Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vợ Trước Chưa Quá Hạn

Vợ Trước Chưa Quá Hạn

Tác giả: Diệp Tình

Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015

Lượt xem: 134732

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/732 lượt.


"Thôi, chính tôi tùy tiện ăn một chút ở bên này là được, chạy tới chạy lui lãng phí thời gian." "Được rồi, vậy em nhất định phải ăn cơm, nếu để cho tôi biết em để mình đói bụng, ngày mai tôi sẽ không cho phép em hành động đơn độc một mình." Đoạn Tuấn Hiền uy hiếp nói.
Ngải Hiểu Giai liền cảm thấy ấm lòng, những lời này mặc dù mang theo uy hiếp, nhưng lại tràn đầy quan tâm, Đoạn Tuấn Hiền cũng chỉ muốn để cho cô ăn cơm mà thôi.
"Biết." Cô mang theo tươi cười nói, sau khi cúp điện thoại xong Ngải Hiểu Giai mới biết, thì ra mình đã dần dần bắt đầu thói quen có sự tồn tại của Đoạn Tuấn Hiền cùng với sự quan tâm của anh rồi.
Ngải Hiểu Giai vòng vo đi hai con đường, cô tìm được quán trà mà thời sinh viên cô còn đi làm công khi đi học đại học ở Hongkong, không nghĩ tới đã bao lâu như vậy, mà quán vẫn còn, lão bản vẫn ở đây.
Bà chủ là một người rất dễ nói chuyện, rất nhiều hàng xóm láng giềng đều thích đến tiệm ăn, mà quán trà ở Hongkong có nhiều đếm không xuể, mỗi một gian đều có những nét riêng biệt, đây chính là đặc hữu văn hóa quán trà ở Hongkong.
Ngải Hiểu Giai đi vào trong tiệm, bà chủ cũng không ngẩng đầu lên nói một câu hoan nghênh, cô đi tới trước mặt bà chủ chọn một ly trà sữa, lúc này bà chủ mới ngẩng đầu lên, không ngờ bà chủ còn nhận ra được cô, dùng tiếng phổ thông nói: "Cô không phải là Hiểu Giai sao?" "Bà chủ, còn nhận ra được tôi à?" Ngải Hiểu Giai tại nơi lớn lên, cho nên vừa mở miệng chính là tiếng Việt - Quảng Đông"Dĩ nhiên, cô là nhân viên thứ hai trong tiệm của tôi ở vùng khác." Lão bản chào hỏi Ngải Hiểu Giai rồi ngồi xuống, cho phục vụ đem bữa ăn của cô lên.
Lão bản ngồi xuống trên ghế đối diện Ngải Hiểu Giai"Tại sao trở lại? Tôi cho rằng sau khi tốt nghiệp đại học cô sẽ trở lại Đài Loan làm việc." "Đúng vậy, tôi đến đây công tác, mấy ngày nữa còn phải trở về." Ngải Hiểu Giai rất ưa thích lão bản.
Lão bản hiểu " năm đó sau khi cô kết hôn cũng rất ít tới, thật là không muốn tới gặp tôi sao!" Ngải Hiểu Giai có chút ngượng ngùng, sau khi kết hôn cô ở khá xa, căn bản là không có biện pháp thường ngồi xe qua lại, hơn nữa bình thường cô cũng muốn đi học, sau khi tan lớp còn phải đi về nhà chăm sóc Đoạn Tuấn Hiền, cho nên cũng không có quá nhiều thời gian.
"Thật xin lỗi nha, sau khi kết hôn quả thật tôi có rất nhiều chuyện phải làm." "Vậy hai người không có xảy ra chuyện gì chứ? Hình như là năm năm trước, có một đoạn thời gian chồng cô thường bay tới Hongkong, còn đặc biệt đến ngồi trong tiệm, vẫn ngồi rất khuya mới đi, sắc mặt của anh ta vẫn luôn không tốt, tôi đã hỏi anh ta có chuyện gì xảy ra, nhưng anh ta chỉ hỏi tôi có biết cô ở đâu hay không? Tôi liền nói không biết." Lão bản đem chuyện năm đó nói cho Ngải Hiểu Giai.
Ngải Hiểu Giai rất kinh ngạc, năm đó Đoạn Tuấn Hiền vẫn luôn chờ cô ở chỗ này?
"Có phải các người xảy ra chuyện gì hay không?" Lão bản quan tâm hỏi.
Ngải Hiểu Giai lộ ra một tia cười khổ " năm năm trước Chúng tôi đã ly hôn." Lão bản hiển nhiên sớm đã hiểu "Coi như hai người ly hôn, nhưng hình như anh ta còn yêu cô." Ngải Hiểu Giai không hiểu, tại sao lão bản biết Đoạn Tuấn Hiền còn yêu cô?
"Trên thực tế mỗi một năm anh ta cũng đều tới nơi này, mặc dù chỉ ngồi ở chỗ này một chút, nhưng rất dễ nhận thấy anh ta muốn biết tin tức của cô, mà ở Hongkong anh ta chỉ biết cô ở nơi này, trừ tới nơi này chờ cô, anh ta không có bất kỳ biện pháp nào." Lão bản nói ra bí mật những năm này.
Ngải Hiểu Giai rất kinh ngạc cũng rất cảm động, cô cho là sau khi bọn họ ly hôn, Đoạn Tuấn Hiền sẽ không quan tâm tới cô nữa, sẽ tức giận không muốn thấy cô, nhưng anh lại đi tìm cô, coi như phạm vi rất nhỏ, chỉ là đang đợi, nhưng Đoạn Tuấn Hiền vẫn đang đợi cô.
Ngải Hiểu Giai khổ sở khóc, tại sao mình lại biết muộn như vậy? Nếu như cô sớm biết Đoạn Tuấn Hiền đang đợi, cô đã sớm trở lại, lòng của cô vẫn không nén được cảm giác đối với anh, đối với anh còn yêu, cô bây giờ mới biết, thì ra hai người bọn họ còn yêu đối phương.
"Trong lòng của cô cũng không bỏ được anh ta không phải sao?" Lão bản cảm thấy hai người này đáng thương.
"Tôi không bỏ được, nếu như không phải giữa chúng tôi xảy ra trở ngại, tôi cũng sẽ không rời đi, nhưng cái trở ngại này quá mạnh mẽ, coi như hiện tại tôi trở về bên cạnh anh ấy , tôi cũng sẽ bị đuổi đi, tôi không xứng với anh ấy." Lời nói của Mẹ Đoạn năm đó còn văng vẳng bên tai, cô không thể bởi vì thương anh mà phá hủy anh , Đoạn Tuấn Hiền có tiền đồ rộng lớn, nhưng cô không có gì cả.
"Nếu như đó là trở ngại thì chính là cô không dám bước lên trước ,đó cũng chỉ lấy cớ không phải sao? Lấy ra chút dũng khí đi lên để yêu không phải rất tốt sao? Chân ái không phải dễ dàng tìm được như vậy, cô nhất định phải quý trọng." Lão bản khuyên Ngải Hiểu Giai để xuống những thứ không cần thiết.
Coi như thật sự là lấy cớ, thì còn gia thế, tất cả thiên kim nhà giàu xuất hiện bên cạnh Đoạn Tuấn Hiền, cô thật có thể vượt qua được chướng ngại đó sao?
Chủ nhật, bốn người cùng đồng hành, mấy ngày nay Hàn Na tự chơi qua không biết bao nhiêu chỗ,