Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng

Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng

Tác giả: Thiển Khuynh Thành

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 134884

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/884 lượt.

ng, thì nghe thấy Hàn Ti Nhã khóc: " Minh Liệt chẳng lẽ anh thật sự không hiểu, mọi chuyện em làm, tất cả mọi chuyện đều là vì anh! Em chỉ không muốn chia sẻ anh với người phụ nữ khác. Tại sao anh không thể yêu em?" Cô ta gần như gào khóc.
"Đủ rồi! Nếu như cô muốn khóc, mời đi xuống!" Trác Minh Liệt rống to. Hàn Ti Nhã bị dọa lập tức dừng lại.
Loại phụ nữ dỗi trá này ngoài khóc cùng không còn chiêu nào khác.
Chiếc xe lại rơi vào trạng thái im lặng, lặng lẽ đi đến viện dưỡng lão.
Hàn Ti Nhã lau khô nước mắt , chỉnh sửa lại trang phục rồi mới đi xuống xe.
"Lý tiên sinh, chúng tôi tới thăm tiểu thư Lâm Thi Ngữ!" Hàn Ti Nhã đi tới phòng làm việc của bác sĩ.






″ Hàn tiểu thư, chào cô!" Bác sĩ đưa tay về phía bọn họ nhưng Trác Minh Liệt vẫn duy trì tư thế lạnh lùng. Anh đánh giá xung quanh viện dưỡng lão ẩm thập cũ kĩ này.
"Vị này là…."
"Vị này là bạn của tôi cũng là bạn của Lâm Thi Ngữ " Hàn Ti Nhã giới thiệu Trác Minh Liệt.
"Hai vị xin mời! Lâm Thi Ngữ tiểu thư được đưa đến đây vào khoảng năm năm về trước, nhưng đến nay cô ấy vẫn chưa tỉnh lại! Vì không liên lạc được với người nhà nên chúng tôi chỉ có thể để cô ấy ở nơi này!"
"Lúc ấy ai đưa cô ấy đến, và vienj phị của cô ấy từ trước đến giờ đều do bệnh viện chi trả sao?" Trác Minh Liệt tỉnh táo hỏi.
"Nhưng năm năm trước, không phải báo trí đăng tin Lâm Thi Ngữ đã chết rồi sao? Tại sao cô còn phải tìm cô ấy?" Trác Minh Liệt thử thăm dò hỏi.
"Ách, chuyện đó là…, báo chí nói không hề tìm thấy xác của cô ấy nên em luôn cảm giác Lâm Thi Ngữ vẫn còn sống, mà không phải anh cũng luôn cho rằng cô ấy không chết hay sao?"
"Làm sao cô biết tôi cho là Lâm Thi Ngữ không chết? ?" Trác Minh Liệt giận dữ hỏi.
“A” Hàn Hàn Ti Nhã ấp úng nói không nổi nguyên nhân.
“Hàn Hàn Ti Nhã cám ơn cô đã cho tôi biết Lâm Thi Ngữ không chết, như vậy tôi liềlòng tôi đã thanh thản! Tôi sẽ đưa cô ấy đến bệnh viện tốt nhất những chuyện còn lại cô không cần phải quan tâm! Làm như vậy tôi cũng có thể thanh thản sống cùng Tiểu Thi!” Trác Minh Liệt nhìn Hàn Hàn Ti Nhã , lạnh nhạt nói.
Hàn Hàn Ti Nhã hoàn toàn bối rối, cô ta thật sự không ngờ đến Trác Minh Liệt sẽ nói như vậy. Cô ta vốn cho rằng anh ta ở bên cạnh Tiểu Thi hoàn toàn là vì áy náy với Lâm Thi Ngữ nhưng mọi chuyện bây giờ là sao?
“Cô còn chuyện gì không?” Trác Minh Liệt hỏi Hàn Ti Nhã .
“Thật sự, anh không phải là vì Lâm Thi Ngữ mà mới ở cùng Tiểu Thi sao?” Cô ta thử thăm dò hỏi.
“Đã nhiều năm như vậy, cô vẫn chưa từng hiểu tôi, chỉ luôn là dựa vào cảm giác của mình để phán đoán tôi yêu ghét! Hàn Ti Nhã tỉnh ngộ đi!” Trác Minh Liệt đi ra khỏi phòng bệnh.
“ Minh Liệt! Trác Minh Liệt!” Hàn Ti Nhã đuổi theo.
“Đúng rồi tôi sẽ đính hôn với Tiểu Thi! Hi vọng khi đó cô thể tới chúc phúc cho chúng tôi!” Trác Minh Liệt dừng bước.
“Cái gì?” Hàn Hàn Ti Nhã đứng sững tại chỗ, vật trong tay rơi xuống đất, “ Anh gạt em có đúng hay không?” Nước mắt nóng rực lăn xuống gò má làm thức tỉnh cảm xúc của Hàn Ti Nhã. . . “Thật sự không còn bất cứ cơ hội nào rồi sao?” Cô ngơ ngác hỏi.
“Tôi muốn đi về, nếu như cô muốn đi nhờ xe thì hãy nhanh một chút” Trác Minh Liệt thở dài. Nhưng Hàn Ti Nhã vẫn không nhúc nhích, cô dứng dưới ánh sáng mặt trời sáng trong như một pho tượng. Trác Minh Liệt không tiếp tục đợi cô ta tự mình lái xe đi về.
Tâm tình của Trác Minh Liệt chợt trở nên thật không tốt, mặc dù anh biết chuyện này có đến 99% là Hàn Hàn Ti Nhã bày trò nhưng vẫn bị 1% kia hành hạ. Phần yếu ớt này chính là sự áy náy đối với Lâm Thi Ngữ. Anh châm điếu thuốc, mê mang nhìn ra phương xa.
Lâm Thi Ngữ là mẹ của Mộc Mộc, nếu Tiểu Thi không phải là Lâm Thi Ngữ , vậy cô ấy là ai? Chẳng lẽ như Hàn Ti Nhã nói cô ấy đến gần mình là có mục đích? Nhưng ngộ nhỡ Tiểu Thi chính là Lâm Thi Ngữ thì sao đây?
“Tiểu Thi là Lâm Thi Ngữ! Tiểu Thi chính là mẹ của Mộc Mộc !” Trác Minh Liệt tự lẩm bẩm như tự ám hiệu mình. “Sau khi điều tra tất cả các bệnh viện chúng tôi đã tìm được, bệnh viện Cờ Đỏ đã tiếp nhận một bênh nhân bị thương nặng vào khoảng 2 giờ trước!” Trợ lý gọi điện thoại tới.
“Tốt” Trác Minh Liệt cúp điện thoại, rồi lập tức gọi cho Tiểu Thi. . . “Tiểu Thi em hãy lập tức đến bệnh viện Cờ Đỏ chờ anh, có lẽ Thẩm Tử Quân đang ở đó!”
“Ồ! Tốt quá!”
Tiểu Thi cúp điện thoại vội vàng chạy đến bệnh viện Cờ Đỏ nhưng vừa tới cửa bệnh viện thì bị người khác ngăn cản.
“Tiểu thư bây giờ bệnh viện chúng tôi đang khử độc, trong vòng một giờ tới không thể đi vào!” Một người bảo vệ nói.
“Tại sao có thể như vậy? Chẳng lẽ có bệnh truyền nhiễm hay sao?”
“Thật ngại đây là quy định của bệnh viện, tôi cũng vậy không rõ lắm! Nếu như tiểu thư muốn khám bệnh thì xin chờ một chút!”
Tiểu Thi cảm thấy chuyện kỳ lạ nhưng dù sao cô cũng chỉ là một phụ nữ nên cũng không còn biện pháp.
“Tiểu Thi!” Trác Minh Liệt nhìn thấy Tiểu Thi vội gọi cô.
“ Minh Liệt bọn họ nói bây giờ không thể vào bệnh viện!”
Trác Minh Liệt không nói một lời nào kéo