Đấu Tranh Đến Cùng Cho Tình Yêu
Tác giả: Thiển Khuynh Thành
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 134902
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/902 lượt.
thật Thi An vô cùng tức giận hắn mang Tuấn Huyên về chỗ mình vì nghĩ mình đã bị lừa.
Mấy ngày trôi qua, Lâm Thi Ngữ đã hoàn toàn sống trong bóng tối, đôi mắt đã không nhìn thấy gì nữa. Cầu Cầu bị bệnh nặng nên Thi An đã bí mật sắp xếp, vì vậyxung quanh Lâm Thi Ngữ không còn có người quen nhưng không ngờ Tuấn Huyên lại ở chỗ này nhìn thấy cô!
"Tiểu Thi" hông qua cửa sổ thủy tinh cậu nhìn thấy Lâm Thi Ngữ ở trong sân phơi nắng .
Chợt nghe thấy âm thanh xa lạ, Lâm Thi Ngữ sợ hãi đứng lên luôn miệng hỏi là ai.
"Chị Tiểu Thi em là Tuấn Huyên, chị cũng bị hắn bắt sao?" Tuấn Huyên nhìn thấy Lâm Thi Ngữ ở chỗ này, còn tưởng rằng cô cũng vì có quan hệ với Trác Minh Liệt mà bị bắt tới đây.
"Tôi không nhìn thấy anh, tôi biết anh sao?" Thi Ngữ nhẹn lời hỏi.
"Em là Tuấn Huyên ở đồi hoa Tháng Năm, Tuấn Huyên đây, Tiểu Thi mắt của chị sao vậy?" Tuấn Huyên kinh ngạc hỏi.
"Mắt của tôi đã bị mù nhưng anh trai tôi hứa là sẽ chữa khỏi cho tôi" Lâm Thi Ngữ cố gắng cười cười "Tuấn Huyên sao?? Nhưng tôi không nhớ là tôi đã gặp anh ở đâu ! Có phải anh nhớ nhầm hay không?"
"Chị có phải chị bị mất trí nhớ ?" Tuấn Huyên nhìn qua cửa sổ thủy tinh "Chị hãy nhớ lại xem, chị có một cậu em trai là Cầu Cầu, và bạn trai Trác Minh Liệt, chị rất thích anh ta"
Cốc nước trong tay Lâm Thi Ngữ bất chợt rơi xuống đất , nước trong cốc bắt tung tóe, cô muốn cúi người xuống nhặt nhưng lại quên mất mình bị mù nên cả người ngã theo chiếc ghế gỗ nặng lề.
″ Chị Tiểu Thi!" Tuấn Huyên kêu lên.
Ngay cả khi đứng dưới ánh mặt trời sáng như vậy nhưng ở trong thế giới của Lâm Thi Ngữ chỉ là một vực tối sâu thẳm. Vừa bị ngã, mảng thủy tinh lại đâm thẳng vào tay làm cô đau khóc òa. Ký ức không trọn vẹn và đáy lòng bi thương cùng đan xen làm cô đau đớn vô cùng.
"Lâm Thi Ngữ!" Thi An nghe tiếng khóc, vội chạy ra Tuấn Huyên bị dọa không dám lên tiếng.
"Anh, thật là đau" Tay của cô đang chảy máu nhưng tay lại đè lên ngực.
Thi An bế cô vào trong phòng, Tuấn Huyên không hiểu rõ việc gì.
"Hi vọng anh có thể hoàn thành lời hứa!" Hắn miễn cưỡng đứng lên "Vậy hôm nay hãy tạm dừng ở đây!"
Nhìn thấy Phùng Thiếu Diễm xuống nước, đám cổ đông bỗng dao động, ồn ào người ghé tai người mà bàn bạc.
Phùng Thiếu Diễm nóng nảy khác thường.
Mới đi ra ngoài Trác thị thì lập tức bị phóng viên bao vây.
"Phùng tiên sinh, xin hỏi việc thâu tóm Trác thị lần này ngài có mấy phần thắng?"
"Phùng tiên sinh ngài và Trác thị có thù oán gì sao?"
"Không thể trả lời!" Phùng Thiếu Diễm dùng lực đẩy phóng viên ra, so với sự lạnh lùng của hắn, Trác Minh Liệt lại có vẻ thân thiện hơn rất nhiều.
"Trác tiên sinh đối với nguy cơ lần này của Trác thị ngài có ý kiến gì không?"
"Cái này cũng không gọi là nguy cơ gì, tôi nghĩ đó chỉ là một bài kiểm tra dành riêng cho Trác thị. Tôi tin tưởng tôi có đủ năng lực để ngăn cơn sóng dữ này!" Trác Minh Liệt tự tin cười.
"Còn một vấn đề nữa, xin hỏi người con gái tại lễ kết hôn vừa qua của ngài thực sự chính là vợ trước của ngài-Tiểu thư Lâm Thi Ngữ? Tại sao hai người có thể quen nhau và yêu nhau lại một lần nữa?" Lời nói của phóng viên này vừa nói ra làm đám người nhất thời yên tĩnh lại, chờ Trác Minh Liệt trả lời.
Lần này Trác Minh Liệt nhìn thẳng vào máy quay, không hề trốn tránh. Cũng không nổi giận mà vô cùng bình tĩnh cười cười.
"Trên thế giới này, với mỗi người, từ khi ra đời đã bắt đầu chờ đợi một nửa kia của mình xuất hiện, họ có thể gặp nhau yêu nhau thì đó chính là duyên phận. Mặc dù tôi và Thi Ngữ đã từng bỏ qua một lần duyên phận nhưng ông trời đã tác thành cho chúng tôi thì nhất định chúng tôi có thể gặp lại nhau và yêu nhau. Bất kể bị chia cắt bao nhiêu lần chỉ cần chúng tôi có thể gặp lại nhau thì nhất định chúng tôi sẽ lại yêu nhau! Bởi vì tình yêu của tôi với cô ấy sẽ mãi mãi không bao giờ thay đổi trừ khi cô ấy không còn yêu tôi nữa" Trong màn ảnh Trác Minh Liệt dùng tình cảm chân thành nói làm cho rất nhiều người cảm động.
" Thi Ngữ, giây phút này nếu em có thể nhìn thấy anh thì hãy trở lại bên anh. Mộc Mộc cần em, anh cũng cần em, đối với mọi việc trước kia, Thi Ngữ, anh thật sự chân thành hi vọng em có thể tha thứ cho anh!"
Phùng Thiếu Diễm dứng cách nơi phỏng vấn tầm 3 mét, hình như hắn cũng có cảm động. Nhưng hắn chỉ đứng lại đó tầm 10 giây rồi lại tiếp tục đi vầ phía trược. Cũng đang xem bài phỏng vẫn trực tiếp trên TV nhưng Lâm Thi An không bình tĩnh như vậy, hắn cắn răng nghiến lợi hận không thể lập tức giết chết Trác Minh Liệt.
"Anh là ai đang nói chuyện?" Lâm Thi Ngữ nghe thấy âm thanh quen thuộc của Trác Minh Liệt thế nên tự mình đi đếm phòng khách.
Trong TV vừa đúng đến đoạn Trác Minh Liệt nói " Đối với mọi việc trước kia, Thi Ngữ, anh thật sự chân thành hi vọng em có thể tha thứ cho anh " Lâm Thi An lập tức nhấn tắt TV.
"Không có gì, chỉ là quảng cáo mà thôi" Thi An nói "Mau vào nghỉ ngơi đi! Nếu có việc gì cần thì hãy nói với người giúp việc."
Nói xong hắn lập tực đỡ Lâm Thi N