pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng

Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng

Tác giả: Thiển Khuynh Thành

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 134776

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/776 lượt.

hy vọng hạnh phúc như được lan tỏa lấp đẩy như muốn nổ tung.
" Thi Ngữ còn một việc nữa, anh hy vọng em sẽ đồng ý với anh" Lý Triết Vũ khó khan nói, khuôn mặt tái nhợt như tờ giấy trắng.
"Anh hi vọng sau khi anh chết, em hãy lấy và sử dụng giác mạc của anh, để em có thể lại nhìn thấy anh sáng "
"Em không cần, em không muốn an chất" Lâm Thi Ngữ khóc rống.
"Ngoan, đừng khóc, hãy dùng đôi mắt của anh tiếp tục nhìn thế giới tươi đẹp này, hãy hứa với anh em hãy sống thật hạnh phúc!" Nói xong ngực Lý Triết Vũ chợt phập phồng dữ dội nhưng một lát sau lại tĩnh lại.






″ Phá hỏng việc lớn của ta, đồ phản đồ!" Bạch Diệu hận không thể nuốt trôi "Thì ra tất cả mọi chuyện đều do hắn giở trò! Chết là đáng đời!"
"Rốt cuộc ông có phải là người không, anh ta là cháu của ông!" Trác Minh Liệt giận dữ.
"Bây giờ lại muốn giáo huấn tôi về đạo đức ?Nực cười, các người hãy nhìn lại mình đi" Bạch Diệu lãnh khốc cười. Trác Khiếu Thiên thừa dịp Bạch Diệu không chú ý bắn thẳng súng vào bắp chân trái của ông ta làm cho ông ta đau đến lỗi khụy cả chân xuống.. Trác Khiếu Thiên còn muốn bắn tiếp nhưng Bạch Diệu đã chĩa súng thẳng vào thái dương của Trác Minh Liệt.
"Thử xem súng của mày nhanh hơn hay của tao nhanh hơn!" Bạch Diệu khiêu khích nói.
"Buông cháu tôi ra!" Ông cụ vừa nhìn thấy cháu trai mình gặp nguy hiểm cũng hoảng sợ theo. Lâm Thi Ngữ càng thêm hận đôi mắt mù lòa của mình.
"Mẹ" Trác Minh Liệt run giọng. Vẫn biệt sự thật lag vậy nhưng đối với mỗi người mà nói sự thật này lại được hiểu theo nhiều ý khác.
"Ha ha" Trác Khiếu Thiên cười to"Tôi vẫn cho rằng tôi thắng, chỉ có tôi mới có thể đem lại hạnh phúc cho Tiểu Càng! Tôi cũng luôn cho là người cô ấy yêu là tôi! Nhưng đến tận hôm nay tôi mới biết mình là người thua thảm hại nhất! Bạch Diệu cậu đã thắng! Tư Không Ngọc Chi có thể vì cậu chịu nhục đưa con của cậu đến cho tôi nuôi chứng tỏ tình cảm cô ấy dành cho cậu rất sâu đậm !"
Bạch Diệu thật sự rất giật mình, ông nằm mơ cũng không ngờ được là mình sẽ có con trai! Nhìn Trác Minh Liệt ông không thể tưởng tượng được cậu thanh niên ưu tú đẹp trai này sẽ là con trai của mình.
"Trác Khiếu Thiên cậu thua là thật nhưng tôi cũng không hẳn là thắng" Ông tự tay lột cả mặt lạ xuống, khuôn mặt nhăn nhó xấu xí xuất hiện trước mặt mọi người "Đây chính là kiệt tác của cậu! Đây cũng chính lag nguyên nhân tôi giam mình trong bóng tối suốt ba mươi năm."
Trác Minh Liệt và Tư Không Ngọc Chi sợ ngây người, đây có thể là khuôn mặt của con người sao, cả mặt chằng chịt những vết sẹo không có nơi nào còn nguyên vẹn, hai hõm sâu đen kia là mắt sao?. Đây cũng chính là chứng cứ của vụ hoả hoạn năm đó.
"Cậu có từng nghĩ đến những đau đớn tôi phải chịu năm đó?" Bạch Diệu lạnh nhạt hỏi "Như hôm này tôi đã có Minh Liệt, cho nên tôi hy vọng tất cả có thể kết thúc! Những thứ nhà họ Trác lấy đi của tôi, tôi đều không màng đến nữa!" Bạch Diệu đứng lên, kết quả này ngay cả ông cũng không ngờ. Oán hận ba mươi năm thì ra trời xanh đối với ông vẫn có tình .
"Ngọc Chi, cám ơn em!"
Bà Trác khẽ thở dài một cái, bà biết sau tối nay có nhiều chuyện không thể trở lại như lúc trước.
"Các người đều đã thông suốt?" Ông cụ đứng dậy tâm trạng của ông cũng không thay đổi nhiều vì dù Trác Minh Liệt có là con ai thì vẫn sẽ là cháu ngoại của ông điều đó là điều không thể thay đổi.
"Không xong!" Quản gia Bạch hô to, ông ta vừa dứt lowig thì xung quanh khách sạn cùng vang lên những tiếng nổ mạnh.
"Bạch Diệu anh lại muốn dùng lửa đốt chúng tôi?" Ông cụ sợ hết hồn.
"Không, đừng vội, vẫn còn đường ra!" Bạch Diệu đang định mở lối thoát ra nhưng không ngờ lỗi đó cũng đã chìm trong biển lửa"Chuyện gì xảy ra?" Ông hỏi quản gia.
"Tiên sinh tôi đã nghĩ từ trước ngoài ngài ra còn có rất nhiều người độc ác cho nên tôi sẽ lấy kế hoạch A" Quản gia rút Bạch súng lục ra.
"Mày…" Bạch Diệu không ngờ người của mình sẽ làm ra chuyện như vậy.
Thế lửa càng lúc càng nếu không đi ngay sẽ không thể ra ngoài được. Trác Minh Liệt ôm lấy Lâm Thi Ngữ, vừa dìu Lâm Thi An cố gắng tìm kiếm đường ra.
"Mày hãy để Lâm Thi Ngữ và Lâm Thi An lại" Quản gia Bạch uy hiếp.
"Đoàng" Một tiếng súng vang lên, lão quản gia còn chưa dứt lời, viên đạn đã xuyên qua đầu hắn, là do Lâm Thi An bắn. Lâm Thi An đã nửa chết nửa sống ai cũng không để ý đến anh, vì vậy anh cố hết sức lực lấy mạng sống chỉ còn là màng treo chuông giải quyết tên bại hoại này. Các trưởng bối phụ giúp Trác Minh Liệt dẫn Lâm Thi Ngữ , Lâm Thi An và thi thể của Lý Triết Vũ đi ra ngoài trước. Ông cụ và Trác Khiếu Thiên cũng đi ra ngoài, nhưng bà Trác lại nhốt mình vào trong biển lửa.
"Tiểu Cành! Vì sao?" Bạch Diệu hô to "Mở cửa ra!"
Xuyên qua cánh cửa sổ thủy tinh bà Trác khẽ mỉm cười. NHìn theo bọn họ phất phất tay, Bạch Diệu đau lòng muốn chết, ông không để ý đến ngọn lửa đang hừng hực cháy kia, đá văng cửa lớn ra rồi nhảy vào theo. Ông vốn đã là người chết bây giờ chết thêm lần nữa còn sợ sao?
Ông vừa nhảy vào