Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng

Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng

Tác giả: Thiển Khuynh Thành

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 134801

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/801 lượt.

n, tôi không sao." Taxi dừng lại, Tiểu Thi ôm Cầu Cầu xông vào cửa nhà họ Liễu, lục tung mọi thứ đến khi tìm được thuốc uống mới bình tĩnh trở lại, bởi vì mấy ngày nay đau đầu ít phát tác nên bản thân cô cũng sơ xuất.
"Mẹ, mẹ xem có một tờ giấy." Trong lúc Tiểu Thi lục lọi tìm thuốc, Cầu Cầu lại phát hiện một tờ giấy ghi chép trên mặt giấy đầy chữ.
Tiểu Thi nhận lấy tờ giấy đúng lúc thấy đây là chữ của Lý Triết Vũ.
"Tiểu Thi, tờ giấy này anh thực sự hy vọng em không dùng đến. Nhưng nếu em dùng đến, điều đó chứng tỏ anh để lại cho em lời nhắn này, cũng là có công dụng rồi!" Dưới những lời này là ba dãy số, một số di động hai số cố định, thậm chí còn có địa chỉ hòm thư. Xem ra Lý Triết Vũ nghĩ rằng Tiểu Thi có thể quên dãy số của chính mình.
"Cầu Cầu, đưa di động cho mẹ!" Nhìn lời nhắn của Triết Vũ, Tiểu Thi bỗng nhiên thấy cảm động dị thường. Triết Vũ luôn luôn muốn mọi thứ tốt nhất cho cô.
Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau! Âm thanh lạnh như băng khiến cho Tiểu Thi cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, cô chưa từ bỏ ý định ấn phím gọi một lần nữa nhưng vẫn là âm thanh kia.
Tại sao lại không gọi được? Tiểu Thi không hiểu, chẳng lẽ Triết Vũ thay số? Đúng rồi! Ngay sau đó cô lại bấm hai số máy cá nhân một cái cũng không có tín hiệu như vậy, ngược lại có một cái kết nối được. Tiểu Thi giống như người chết đuối vớ được cọc,
"Xin chào, xin hỏi có phải Lý Viên không?"
"Không có ai là Lý Viên, cô nhầm số rồi!" Tuy nhiên giọng nói của người này với giọng nói trong máy lúc nãy không khác nhau.
Làm sao có thể? Làm sao có thể? Lòng của Tiểu Thi như rơi xuống đáy vực, một cảm giác sợ hãi trước nay chưa từng có trong nháy mắt đã lấp đầy lòng cô. Cô run rẩy mở địa chỉ hòm thư trên máy tính, vẫn còn hòm thư là hy vọng cuối cùng.
Nhưng lại khiến cho cô tuyệt vọng , địa chỉ hòm thư hiển thị chưa có người dùng.
Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra? Cuối cùng Triết Vũ đã đi đâu? Lâm Tiểu Thi cảm thấy trời đất sụp đổ.
"Mẹ, mẹ làm sao vậy?" Cầu Cầu ngồi xổm bên cạnh cô nhỏ giọng hỏi.
"Không thấy chú Triết Vũ nữa!" Giọng nói Tiểu Thi tràn ngập tuyệt vọng, không phải anh nói xử lý xong mọi chuyện sẽ trở về sao? Tại sao bây giờ không không thấy. Anh xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn hay là cố ý bỏ rơi cô một mình ở đây?
"Làm sao lại không thấy chú Triết Vũ nữa?"
"Mẹ không biết!" Trong lòng Tiểu Thi trống rỗng.
Hai mẹ con ngồi ôm nhau một đêm, Tiểu Thi cảm giác cả người cứng ngắc, đầu óc cũng mất đi năng lực suy nghĩ.
"Mẹ, hôm nay Cầu Cầu có phải đi nhà trẻ không?" Cầu Cầu hỏi.
"Mẹ không được khỏe, Cầu Cầu ở nhà chăm sóc mẹ được hay không?" Tiểu Thi nói không có chút sức lực nào.
"Dạ..." Cầu Cầu rất ngoan ôm cô nhưng trong lòng rất sợ hãi không biết phải làm gì bây giờ?"
"Ông chủ, thật xin lỗi hôm nay tôi rất mệt nên không đi làm nhà trẻ được không? Hôm nay Cầu Cầu cũng không khỏe, tôi muốn dẫn nó đi gặp bác sĩ." Cứ như vậy Tiểu Thi lôi kéo Cầu Cầu ở nhà liên tục ba ngày.
"Mộc Mộc hôm nay có thể đi học sao? Đầu còn đau không?" Trác Minh Liệt cưng chiều nhìn con trai.
Mộc Mộc nhìn anh gật đầu.
"Ông chủ, người yên tâm đi, gioa Mộc Mộc cho tôi!" Trợ lý nịnh bợ nói.
Mộc Mộc vừa đến nhà trẻ phát hiện ngay Cầu Cầu không đi, mặc dù bé và Cầu Cầu không được coi là thân thiết nhưng ít nhất cũng có gặp nhau ở bể bơi. Có phải Cầu Cầu cũng bị bệnh rồi? Mộc Mộc nhẹ giọng thở dài ngồi vào chỗ của mình.
"Mộc Mộc, Cầu Cầu đã lâu không đi học, cậu ấy ở nhà cậu à?" Bạn nhỏ bàn bên cạnh hỏi.
"Làm sao cậu ấy có thể ở nhà tớ!" Mộc Mộc trả lời rất không khách sáo.
"Hôm đó tớ thấy ba cậu đưa cậu ấy đi học mà!" Mộc Mộc không hé răng, thật không dễ dàng đợi đến lúc tan học để Trác Minh Liệt đón bé, bé vội vàng nói chuyện của Cầu Cầu.
"Bọn họ nói Cầu Cầu đã lâu rồi không đi học!" Mộc Mộc nhìn trong mắt của Trac Minh Liệt có chút khó hiểu. Trác Minh Liệt vừa nghe nó nói như vậy trong lòng run sợ, Cầu Cầu không đến trường, chẳng lẽ Tiểu Thi xảy ra chuyện gì? Anh lập tức gọi điện tới cửa hàng hoa, quả nhiên bên kia nói Lâm Tiểu Thi xin nghỉ vài ngày rồi.
"Mộc Mộc, lên xe, chúng ta đến nhà Cầu Cầu xem thế nào?" Trong lòng Trác Minh Liệt mơ hồ bất an, anh biết bởi vì chuyện ngày đó Tiểu Thi không dễ gì tha thứ cho anh, nhưng vẫn không nhịn được gấp rút đến xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Con đường Hạnh Phúc, con đường này là khu đất của những người giàu có, nhà cửa ở đây cũng phải đến ngàn vạn cho dù là tiền thuê một tháng cũng là một con số không nhỏ, thu nhập của Tiểu Thi căn bản không đủ , nhất định là trước khi đi tên Lý Triết Vũ đã chuẩn bị giúp cô, xem ra người đàn ông kia đối xử với cô không tệ lắm, không hiểu sao Trác Minh Liệt có cảm giác mất mác.
Anh ngồi ở trong xe nhìn cây dây leo xanh trắng bò đầy quanh nhà, không hiểu sao tâm tình nặng trĩu dị thường. Căn bản thế giới này có rất nhiều chuyện không nằm trong phạm vi khống chế của con người, giàu có cũng có rất nhiều chuyện không làm được.
Anh giơ tay lên gõ cửa