Tác giả: Thiển Khuynh Thành
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 134796
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/796 lượt.
vẫn hoàn toàn mơ hồ. “Xem nào, thời gian của cô thật còn không nhiều lắm.”
“Chúng ta đi đến chỗ nào đầu tiên?”
“Tôi muốn đi đến viên trang họ Lý đầu tiên”Tiểu Thi kéo Cầu Cầu nhỏ giọng nói “Cầu Cầu nắm tay mẹ có được hay không?”
“Vâng” Cầu Cầu ngoan ngoãn gật đầu.
Tháng tư ở Vancauver khí hậu rất dễ chịu, ánh mặt trời ấm áp.Từng đợt hoa Anh Đào và Đỗ Quyên nở rộ.
Trác Minh Liệt gọi một chiếc xe taxi chạy thẳng tới viên trang họ Lý.
“Tiểu Thi cô có phải không thoải mái chỗ nào hay không?” Trác Minh Liệt nhìn thấy sự khác thường của Tiểu Thi .
“Tôi không sao” Mười lăm phút sau, một tòa trang viên khác hắn với kiến trúc của Trung Quốc xuất hiện, nằm tại lưng chừng trên dốc núi. Trang viên được bao bọc xunh quanh bởi các cây đại thụ và những vườn hoa rực rỡ. Hàng rào sắt mang phong cách châu Âu bị cây Tường Vi bám đầy.
“Mẹ weare¬home! weare¬home!” Cầu Cầu qua ở cửa sổ xe trước vui vẻ kêu to. Tiểu Thi lại trầm mặc, không nói, cô mơ hồ cảm nhận thấy trong tầm mắt của cô trang viên này không hề có sức sống thậm chí mang đậm không khí trầm lặng.
Xuống xe Cầu Cầu là người đầu tiên chạy ra nó chạy nhanh đến trước cửa bấn chuông và kêu to: “un¬cleweare¬home!” Nhưng Trác Minh Liệt lại để ý thấy những thứ như tay nắm cửa và hàng rào sắt đã gỉ vết loang lổ nhìn giống như đã thật lâu không ai tới.
Thật lâu bên trong lại truyền đến tiếng người: “người nào!”
“Mẹ có người ở”!
Một ông cụ tóc nâu trắng đi ra, mặt tò mò nhìn Tiểu Thi: “ngài tìm ai?”
Tiểu Thi nắm hàng rào khẩn trương hỏi: “ngài khỏe, xin hỏi Lý Triết Vũ còn ở tại nơi này không?”
“Lý Triết Vũ? Chưa nghe nói qua!” Ông cụ trả lời, điều đó khiến Tiểu Thi trầm mặc.
“Nơi này là không phải gọi là Lý Viên sao? Trước đây ai đã ở đây?” Trác Minh Liệt hỏi.
“Cái gì là Lý Viên, nơi này là vườn Hoa Thường trước là một cô gái gốc Hoa ở sau đó cô ấy lại trở về nước, phòng này vẫn trống không!”
Nghe ông cụ nói như vậy, Tiểu Thi cảm thấy thật mơ hồ chẳng lẽ cuộc sống trước kia là tự cô tưởng tượng ra sao?
“Chúng tôi có thể vào xem một chút được không?” Trác Minh Liệt vừa nói vừa đem một xấp tiền mặt đưa vào. Ông cụ nhìn một chút, im lặng rồi mở cửa chính ra. Cầu Cầu như con chim nhỏ bay vào, nhìn Cầu Cầu đối với nơi này quen thuộc như vậy Trác Minh Liệt biết Tiểu Thi không nói dỗi hoặc là che dấu cái gì, như vậy nói dỗi chỉ có thể ông cụ này! Mà ông ta nói dối nguyên nhân khẳng định cũng là từ Lý Triết Vũ!
Trong phòng tất cả mọi thứ đều được che một tầng vải trắng lên, phía trên đó rơi đầy bụi bẩm.
“Mẹ những món đồ chơi của con đều không thấy!” Cầu Cầu đi ra từ trong một cái phòng, cả khuôn mặt đều lộ vẻ khó hiểu.
Tiểu Thi vô lực nhìn nó quả thật không biết nên giải thích làm sao.
Trác Minh Liệt tra xét chung quanh anh tin tưởng chỉ cần Lý Triết Vũ đã từng ở đây anh ta nhất định sẽ lưu lại cái gì.
“Tôi không biết” Tiểu Thi khẽ nói “Có lẽ chúng ta nên trở về! Nếu như Triết Vũ thật sự không muốn gặp tôi chúng ta có tìm cũng không được!”
“Cầu Cầu làm sao lại vô duyên vô cớ ngủ thiếp đi!” Trác Minh Liệt cau mày nhìn chằm chằm ánh mắt của Tiểu Thi. Nơi đó thoáng qua một vẻ bối rối quả thật như anh đang dự liệu.
“Tôi không biết” Tiểu Thi cuống quít che giấu có lẽ là quá mệt mỏi!
Trác Minh Liệt không tiếp tục lên tiếng anh chợt có loại dự cảm xấu. Anh giống như đi theo người phụ nữ này bước vào một vùng không gian thật mờ mịt.
Phía đông Vencauver, khu biệt thự Victoria, gió biển thoang thoảng thổi, thổi tung cả rem của sổ mau xanh, nơi đó có một người đàn ông trung niên đang ngồi. Ông ta có khuôn mặt âm lãnh, hai mắt mất hồn nhìn mặt biển nơi xa trước mặt.
“Tiên sinh tất cả đều ở trong dự tính!” Một người mặc tây trang đen kính cẩn lễ phép hồi báo.
“Tốt!”
“Tiên sinh người phụ nữ kia sẽ làm theo lời chúng ta nói sao?”
“Trên thực tế cô cũng chỉ là mồi câu cá! Mồi câu tác dụng có lúc cũng không phải vì bắt cá mà là khiến cá chìm đắm trong thứ mồi đó! Tôi bỏ ra ba trăm vạn Đô-la cứu cô trở lại, cô cũng đã đến lúc nên báo đáp tôi! Triết Vũ bên kia như thế nào?”
“Biểu thiếu gia, ngày ấy vẫn không chịu ăn cơm nhưng mà chúng tôi đã bắt đầu chuẩn bị dùng chất để tẩy đi cái đoạn nhớ kia!”
Rất tốt ngôn tình tiểu thuyết mê đọc căn cứ, rất đủ, rất nhanh, rất cường đại! Ngôn tình tiểu thuyết đi quảng đại hoan nghênh độc giả cất giấu.
Nhặt được tờ giấy kia lòng của Tiểu Thi cực kỳ lo lắng cô thật là hối hận khi nhìn thấy tờ giấy kia, hối hận tới Vancauver. Sớm biết như vậy chắc chắn cô sẽ không đến !
“Tổng giám đốc anh hãy mau trở lại! Đổng Sự Trưởng đang tìm anh khắp nơi!” Phụ tá gọi điện thoại tới.
Trác Minh Liệt một câu nói cũng không nói, liền tắt điện thoại “Nếu như cô không muốn đi đến nơi khác, thì chúng ta nên đi trở về thôi! Vé máy bay đường về tôi đã chuẩn bị tốt!” Nhận lấy Cầu Cầu Trác Minh Liệt gọi xe taxi!
“Tôi muốn…..” Tiểu Thi muốn nói lại thôi.
“Thế nào?” Trác Minh Liệt dịu dàng hỏi.
“Không sao chúng ta