Tác giả: Thiển Khuynh Thành
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 134815
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/815 lượt.
ười từ căn phòng bên cạch nói: “Cô đưa tiểu thư Tiểu Thi xuống đi!”
Tiểu Thi đưa một cánh tay cho thư ký khập khiểng đi xuống. Cô vừa đi Trác Minh Liệt lập tức gọi Liên Na đi vào.
“Tôi muốn biết, vừa rồi rốt cuộc xẩy ra việc gì! ánh mắt Trác Minh Liệt lạnh lẽo khiến Liên Na không biết trốn đi chỗ nào, chỉ có thể nói ra sự thật.
“Đây là lần thứ hai! Liên Na, cô biết tôi làm việc đều theo nguyên tắc, quá tam ba bận! Lần sau nếu như xảy ra chuyện tương tự, xin mời cô không cần đến Trác thị nữa ! Còn nữa, bây giờ cô không phải là trưởng thư kí của tôi nữa, cô bị hạ xuống một bậc đi! !”
Cả người Liên Na ngây người. Cô không nghe lầm chứ người đàn ông nàysao lại có thể vì cái người giao hoa đó mà nghiêm luật trừng phạt cô như thế !
“Tổng giám đốc tôi….” Liên Na còn muốn nói điều gì lại liếc thấy trong mắt Trác Minh Liệt ẩn nhẫn chán ghét. Cô chợt hiểu mình đã ở chạm đến ranh giới cuối cùng của anh rồi. Những năm gần đây nếu không phải tư cách cô chuyên nghiệp vượt qua thử thách thì sợ rằng sớm bị anh đuổi đi!
Liên Na im lặng, lui ra khỏi phòng làm việc của Trác Minh Liệt, hai tay nắm chặt móng tay hung hăng đâm vào lòng bàn tay.
“Cô giao hoa ah! ! Cái thù này, tao nhất định phải báo!” Ánh mắt Liên Na ác độc xuyên thấu qua tấm thủy tinh sáng ngời của Cao ốc xuyên xuống một cửa hàng phía dưới.
Tại Nhà trẻ Ngôi Sao Mộc Mộc vài ngày rồi mới nhìn thấy Cầu Cầu, Mộc Mộc phát hiện cậu ta giống như cao lên. Mộc Mộc nhìn cậu ta, không có phản ứng đến gần cậu. Cầu Cầu camt thấy không thú vị, ngậm miệng lại toàn bộ thân thể nho nhỏ nằm cả trên bàn nhỏ, gương mặt buồn buồn không vui.
“Tới uống chút đồ!” Thẩm Tử Quân cho Cầu Cầu một ly sữa. Nhìn tiểu tử kháu khỉnh này làm cho người ta cảm nhận được tình thương của mẹ tràn lan
“Cầu Cầu, gần đây mẹ con có phải là có chuyện gì hay không? Tại sao lâu như vậy Cầu Cầu không tới nhà trẻ?” Thẩm Tử Quân vuốt đầu nó hỏi.
“Không thấy chú Triết Vũ đâu, mẹ con đi tìm chú ấy không tìm được nên mẹ rất đau lòng” Cầu Cầu nói một mạch cho xong, Thẩm Tử Quân nghe cảm giác như bị rơi vào trong biển sương mù, nhưng cô biết Tiểu Thi là gặp phải chuyện không hài lòng.
“Mẹ luôn khóc lại còn nhức đầu, Cầu Cầu thật là sợ” Cầu Cầu vừa nói trong đáy mắt của nó quả thật vẫn còn cất dấu, ẩn nhẫn sự sợ hãi, Thẩm Tử Quân đau lòng đứng lên đứa nhỏ này tại sao lại có thể trưởng thành sớm như vậy! Nó và Mộc Mộc thật đúng là một đôi quái thai!
“Cầu Cầu ngoan không phải sợ! Có cô giáo ở đây Cầu Cầu có thể nói với cô giáo về chú Triết Vũ là ai được hay không?”
“Chú Triết Vũ…” Cầu Cầu nắm đầu “Chú Minh Liệt cũng đã hỏi như vậy nhưng chú Triết Vũ chính là chú Triết Vũ” Nó làm sao biết chú ấy là ai chứ!
“Chú ấy là bạn trai của mẹ sao?”
Cầu Cầu không biết trả lời làm sao nhưng nó hiểu chú ấy không là bạn trai của mẹ ! Vì vậy nó nhìn Thẩm Tử Quân rồi nhẹ nhàng lắc đầu! Thẩm Tử Quân thở dài cuối cùng hiểu một chút!
Thẩm Tử Quân an ủi Cầu Cầu một lúc thì đã đến thời gian tan học. Tới giờ Tiểu Thi tới đón Cầu Cầu tan học rồi.
“Thẩm tiểu thư, Cầu Cầu lại gây phiền toái cho cô rồi !” Tiểu Thi nhìn thấy Cầu Cầu đang ở cùng Thẩm Tử Quân cho là nó vừa làm sai điều gì đó.
“Tiểu Thi chân của cô sao thế?” Thẩm Tử Quân nhìn thấy chân Tiểu Thi có chút không bình thường.
“Không có việc gì chỉ là bị thương nhẹ thôi” Tiểu Thi cảm kích nói “Cám ơn cô đã quan tâm”
“ Tiểu Thi cô có thể gọi tôi là Tử Quân đừng gọi là Thẩm tiểu thư nghe thật là xa lạ!” Thẩm Tử Quân cười nói.
“Có thật không? Tôi có thể gọi cô là Tử Quân?” Tiểu Thi vui vẻ hỏi.
“Dĩ nhiên nếu như cô không phải ghét bỏ, chúng ta còn có thể làm bạn tốt nha !”
“Tất nhiên là không rồi!” Ở chỗ này Tiểu Thi không có bạn bè có thể cùng Thẩm Tử Quân làm bạn cô dĩ nhiên rất nguyện ý! Huống chi đối với Thẩm Tử Quân cô luôn có cảm giác giống như cô và cô ấy đã làm bạn lâu lắm rồi !
“Tôi nghe Cầu Cầu nói gần đây cô gặp phải chuyện không vui, nếu như cần tôi có thể giúp một tay, nhất định không nên khách khí!” Thẩm Tử Quân chân thành nói.
Tiểu Thi sờ tóc theo thói quen cười cười “Cám ơn cô Tử Quân! Nếu như cần tôi nhất định sẽ tìm cô!”
“Tiểu Thi!” Thẩm Tử Quân quả thật cảm thấy giống như là mê muội. mỗi lần cô nhìn thấy Tiểu Thi đều sẽ nghĩ đến Lâm Thi Ngữ. “Nhà của cô ở đâu?”
“Đường Hạnh phúc!”
“Không tôi là nói cha mẹ cô cơ!”
Tiểu Thi khốn hoặc nhìn Thẩm Tử Quân “ Có phải cô vẫn cảm thấy tôi giống Lâm Thi Ngữ ? Cha mẹ tôi là người gốc Hoa, tôi lớn lên tại Vancauver -Canada !”
“Làm sao cô lại biết chứ?” Ở trong lòng Thẩm Tử Quân giống như kêu to trên thế giới, tại sao có thể có hai người cho cô cảm giác giống nhau như thế chứ!
“Đúng rồi, Tử Quân tôi có việc mong cô có thể giúp đỡ!” Tiểu Thi nói “Ngày mai tôi phải đi đến Trác thị để giúp họ bố trí hội trường, cô có thể giúp tôi chăm sóc Cầu Cầu được hay không?”
“Đương nhiên là có thể!” Thẩm Tử Quân dắt tay của Cầu Cầu “Con trai của cô thật rất đáng yêu, ba nó…”
“ Thẩm Tử Q