Tác giả: Mã Kì Đóa
Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015
Lượt xem: 134464
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/464 lượt.
lắm, hiện tại chị có thể biết được thú cưng nhà chị cũng có tiềm lực làm chuyện “bất lương”. Điền Tâm không chút khách khí nói. “Muốn vật cưng nhà chị không có việc gì, hiện tại chị nên nhanh chóng ra ngoài tìm nó đi.”
Kê Hướng Hòe gọi điện thoại tới Elaine tìm Đan Thủy Dao, thế mới biết chuyện Đa Đa đi mất, gọi vào di động của cô lại không có người bắt máy, anh vì thế vội vàng chạy đến nhà trọ của cô, không nghĩ vừa mới đến tầng hai, liền nghe thấy thanh âm nức nở đứt quãng của một cô gái.
Anh nhíu mày bước nhanh hướng lên trên chạy đi, quả nhiên nhìn thấy cô gặp rủi ro, trên mặt nước mắt đã rơi thành chuỗi.
“Xảy ra chuyện gì ?” Anh lo lắng ngồi xổm xuống hỏi cô.
“Ô ô...... Chân đau quá......” Đan Thủy Dao hoàn toàn không thể tin được chính mình vận khí xui xẻo như vậy.
Sau khi cô gác điện thoại xuống, vội vàng hướng trở về phòng lấy chìa khóa cùng ví tiền, không nghĩ tới vừa ra tới cửa, gót giày của cô thế nhưng bị gãy, làm cho cô nhất thời phản ứng không kịp, cả người ngã xuống cầu thang, làm trật khớp chân, đau đến nỗi không thể nhúc nhích.
Thảm hại hơn là, cô quên mang theo di động, không thể gọi điện cầu cứu ai, mà người trong dãy nhà trọ đều đã đi làm, giờ phút này căn bản không có nửa người, làm cho cô chỉ có thể kêu trời trời không thấu, kêu đất đất không nghe.
“Chân đau? Để anh kiểm tra xem.” Kê Hướng Hòe nắm lấy bàn chân bạch ngọc của cô, thấy chỗ mắt cá chân bị sưng đỏ,“Anh đưa em đi bệnh viện.” Nói xong, anh vươn tay chuẩn bị dìu cô đứng dậy, nhưng cô lại lắc lắc đầu, vẻ mặt cầu xin anh.
“Làm sao vậy?” Anh bất đắc dĩ hỏi.
“Em muốn tìm Đa Đa...... Ô ô......” Đan Thủy Dao cực kỳ tội nghiệp nói.
Cô đã lâu không có khóc, nhưng là hiện tại cô thực sự không nhịn được, một năm này là Đa Đa làm bạn với cô, giúp cô vượt qua những buổi tối đau lòng, thời điểm cô nuôi nó, nó vẫn là một con chó nhỏ, nó giống như là người nhà của cô, nếu nó thực sự phát sinh cái gì ngoài ý muốn mà nói, cô tuyệt đối sẽ không tha thứ cho chính mình.
Kê Hướng Hòe nhớ tới con chó nhỏ hay dính lấy anh làm nũng, cũng có chút lo lắng, nhưng là chân của cô bị thương như thế này làm sao đi tìm? “Anh trước chở em đến bác sĩ, rồi trở về tìm nó được không?”
“Không được!” Cô một mực từ chối.
“Chân của em cũng không thể đi được nữa, thế nào tìm nó?” Kê Hướng Hòe thử cùng cô nói phải trái.
“Không được … không được, em biết anh nhất định là hận Đa Đa vì đem tây trang của anh dính đầy lông mao, cho nên anh mới không giúp em tìm nó đúng hay không?” Đan Thủy Dao trong lòng một mảnh hoảng loạn, liền lập tức phát tiết tức giận cùng lo lắng lên người anh.
“Anh không có.” Anh bất đắc dĩ phản bác.
Nhìn cô miễn cưỡng dựa vào vách tường đứng lên, lại lảo đảo muốn ngã, Kê Hướng Hòe luyến tiếc, anh nhẹ giọng cùng cô thương lượng: “Anh trước cùng em ở xung quanh nhà trọ tìm kiếm Đa Đa, nếu không tìm được mà nói, thì anh trước đưa em đến bệnh viện, sau đó chúng ta có thể làm áp phích hoặc là dùng phương pháp khác tìm nó có được không?”
“Được...... Úi da, chân của em......” Cô vừa định bước đi, mắt cá chân liền truyền đến kịch liệt đau đớn.
“Anh cõng em đi!” Anh ngồi xuống để cho cô leo lên lưng,“Lên đi, chúng ta cùng đi tìm.”
“Như vậy anh sẽ rất mệt......” Cô nhỏ giọng nhắc nhở, “Hơn nữa em rất nặng......”
“Đi lên đi!” Kê Hướng Hòe lộ ra nụ cười nhàn nhạt, không có biểu hiện nào thể hiện một chút lui bước.
Chần chờ một lúc lâu, cuối cùng cô vẫn là đưa tay ôm lấy vai anh,“Vâng”
Anh không cần tốn nhiều sức nâng cô dậy, chậm rãi tiêu sái xuống cầu thang, Đan Thủy Dao đỏ mặt, đem khuôn mặt tựa vào trên lưng của anh, cảm thụ được nhiệt độ cơ thể của anh xuyên thấu qua tây trang, làm cho mặt cô vốn dĩ đã ửng hồng, bây giờ lại càng hồng hơn, cô không nhịn được ôm chặt lấy cổ anh, khẽ thở dài.
Anh đối với cô thật tốt nha, đối với việc vừa rồi cô cố tình gây sự anh cũng không tức giận, bây giờ còn cõng cô tìm Đa Đa, ô...... Cô rất cảm động nha, nguyên lai anh đối với bạn bè so với lão bà còn tốt hơn, nhưng cô giống như càng ngày càng không muốn cùng anh chỉ làm bạn bè mà thôi......
Đi ra khỏi nhà trọ, hai người vừa đi vừa kêu tên Đa Đa, cũng cố gắng nhìn xem xung quanh.
Đột nhiên, ở trong bụi cỏ bên cạnh truyền đến một trận cổ quái thanh âm.
“Đa ──”, Đan Thủy Dao vốn đã muốn kinh hỉ thét chói tai ra tiếng, nhưng mà sau khi nhìn rõ ràng, thanh âm của cô nhất thời không thể ra khỏi họng, cả người xấu hổ không thôi.
Không khó nhìn ra trong bụi cỏ hai con chó kia đang làm “chuyện tốt” gì.
Há hốc mồm ngây người một lúc lâu, cuối cùng vẫn là Kê Hướng Hòe đem cô lôi đi, làm cho một đôi cẩu tình lữ được riêng tư.
“Đa Đa...... Đa Đa thế nhưng......” Ông trời a! Cô nói không nên lời.
“Nó đang giao phối.” Anh hảo tâm thay cô đưa ra kết luận.
Đan Thủy Dao mặt đỏ bừng, lắp bắp nói:“Nha ~ anh làm sao có thể nói trực tiếp như vậy được? Hơn nữa làm sao có thể, Đa Đa nó hẳn là tiểu hài tử, làm sao có thể...... làm sao có thể làm loại chuyện này?”
“Em nuôi con chó kia đã bao lâu?”