Tác giả: Hương Di
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 134942
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/942 lượt.
r>“Anh có muốn về nhà nghỉ ngơi trước không?” Nhìn khuôn mặt tái nhợt của anh, dường như lúc nào cũng có thể ngất đi, làm cho cô không nén được lo lắng vì anh.
“Không cần, anh không sao. Nhanh ăn đi, vừa rồi bị tên Troy kia chậm trễ không ít thời gian, cũng sắp đến giờ làm rồi.”
Hứa Tình Hoan lo lắng lại liếc nhìn anh một cái, thấy sắc mặt anh đã dần dần khôi phục, cô mới cúi đầu dùng cơm.
Khi hai người đã vào công ty, cô bỗng dừng bước, nhớ tới anh đang sống một mình, nhỡ lúc anh không thoải mái, đột nhiên không tìm thấy người đến giúp thì phải làm thế nào bây giờ, cô kéo tay anh lại, lấy ra một cái bút từ trong ví da, rồi viết lên mu bàn tay anh một số điện thoại. “Về sau khi nào anh thấy không thoải mái thì có thể gọi điện thoại cho em.”
Bạch Hạo Duy vừa kinh ngạc vừa vui sướng nhìn số điện thoại trên mu bàn tay mình. Cô cho anh số điện thoại của mình, điều đó có nghĩa là cô đã coi anh như bạn bè, anh đã thành công đi được một bước tiến lớn.
Kết quả là vào buổi tối, Bạch Hạo Duy liền khẩn cấp gọi điện thoại cho cô.
“A lô, là anh, Bạch Hạo Duy đây.” Chẳng còn cách nào khác, chỉ khi ở công ty anh mới có thể nhìn thấy cô, mà trong thời gian làm việc anh không thể lúc nào cũng dính sát bên cô được, cho nên cả một ngày, thực ra thời gian hai người gặp nhau cũng không nhiều.
Nghe thấy giọng nói của anh, Hứa Tình Hoan lo lắng nhíu mày. “Anh cảm thấy không thoải mái à?”
Cảm giác được một người nghĩ đến như vậy, cảm thấy…… cũng khá tốt đẹp.
“Chị, ngày mai sau khi em ra nước ngoài, chỉ có mình chị ở nhà, chị phải cẩn thận một chút, nếu có ai không quen biết đến tìm chị, mặc kệ người ta nói cái gì chị cũng không được tin tưởng, cũng đừng để ý –” Hứa Triết Tự đi vào phòng cô, đang dặn được một nửa lại thấy cô mỉm cười ngẩn người, có chút kinh ngạc. “Làm sao vậy, sao chị lại cười vui vẻ thế?”
“Không có gì.” Thu lại nụ cười, cô cầm quần áo vừa gấp gọn, đi về phía phòng em trai ở bên cạnh, giúp em đặt vào va li, sắp xếp gọn gàng. “Chị đã chuẩn bị áo khoác ấm cho em rồi, tất len và bánh sandwich chị đặt ở bên cạnh, chị cũng mua cho em một cái lò sưởi, xem dự báo thời tiết thấy nói nhiệt độ không khí ở bên đó rất thấp, em phải nhớ kỹ lấy ra dùng đấy, còn nữa, pin dự phòng chị để trong túi rồi.”
Về chuyện Bạch Hạo Duy cô còn chưa có ý định nói với em trai, bởi vì trước mắt hai người chỉ có quan hệ bàn bè mà thôi, nếu sau này tiến thêm một bước nữa, thì lúc đó nói với em cũng không muộn.
Nghĩ như vậy, cô đột nhiên phát hiện mình tựa như cũng không bài xích chuyện kết giao với Bạch Hạo Duy, thậm chí còn có chút chờ mong.
Cô…… Không phải đã thích anh rồi chứ?
“Chị, vừa rồi giống như em nghe được chị đang nói chuyện, chị vừa nói chuyện điện thoại với ai à?” Không cho cô lảng tránh vấn đề vừa rồi, Hứa Triết Tự chưa từ bỏ ý định tiếp tục truy vấn.
“Ừ, một đồng nghiệp gọi tới.”
“Đồng nghiệp? Là đồng nghiệp nào vậy?” Hứa Triết Tự không khỏi kinh ngạc, anh biết chị mình luôn luôn cô đơn, không hay nói chuyện cùng đồng nghiệp, làm sao có thể có ai gọi điện thoại đến cho chị được, lại còn khiến chị cười vui vẻ như vậy nữa…… Vui vẻ, đúng, anh không nhìn lầm, vừa rồi chị thật sự cười rất vui vẻ.
“Là……”
Ngay lúc cô đang muốn mở miệng thì điện thoại trong nhà lại vang lên, Hứa Triết Tự đi ra phòng khách nghe điện thoại, là muốn tìm anh, họ nói chuyện cũng mất một giờ, chờ khi anh nói chuyện xong, Hứa Tình Hoan cũng lên giường đi ngủ rồi.
***
Mới sáng sớm tinh mơ, Bạch Hạo Duy đã đi vào Giai Tiên, chỉ huy công nhân khuân vác chuyển đồ anh mua lên tầng trên cùng, sau khi những công nhân đó rời đi, anh lại bận rộn một lúc lâu, thẩn thể anh còn chưa khôi phục hoàn toàn nên một lúc sau đã thở hổn hển, trán chảy đầy mồ hôi, áo sơmi trắng của anh cũng dính bẩn, nhưng nhìn hoa viên nhỏ trước mắt đã dần dần hoàn thành, anh lại không nhịn được nhếch khóe miệng lên nở nụ cười.
Về sau nơi này sẽ là thế giới bí mật của anh và Tình Hoan, tưởng tượng đến cảnh anh và Tình Hoan cùng nhau ăn cơm trưa ở đây, anh lại cười càng toe toét.
Nếu anh đem cô trở về bên mình, nếu anh làm chồng cô, thì anh muốn dùng tình yêu thương tràn đầy của mình lấp kín từng khe hở trong cuộc sống của cô!
Lần này, anh nhất định phải sống được thật lâu thật lâu, cùng ở bên cô đến già, tuyệt đối không thể để cô vì anh mà đau lòng, rơi lệ.
“Em nói với anh muốn dùng tầng cao nhất, là vì làm cái này sao?” Phía sau đột nhiên vang lên một tiếng nói, anh quay đầu nhìn, chỉ thấy vẻ mặt kinh ngạc của Diệp Uy đang nhìn hoa viên nhỏ của anh.
“Thế nào, lãng mạn không?” Trên mặt Bạch Hạo Duy mang theo một tia đắc ý hỏi.
“Sao tự dưng lại đi làm hoa viên ở đây thế?” Diệp Uy buồn bực.
“Đương nhiên là để vừa tâm sự vừa ngắm hoa với người mình yêu rồi.” Chuyện theo đuổi Tình Hoan, anh cũng không sợ để cho Diệp Uy biết, dù mọi người trong công ty đều biết Tình Hoan là của anh cũng tốt, như vậy sẽ không ai dám có ý gì với cô nữa.
“Người mình yêu