Tác giả: Cầu Mộng
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341023
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1023 lượt.
chuyện.
Vốc nước lạnh rửa mặt, trên mặt vẫn nóng lên, khuôn mặt người trong kính ửng đỏ, nhìn qua cực kỳ giống quả táo chín. Nóng quá, thật sự nóng quá. Lại rửa mặt mấy lần, muốn làm cho mình bình tĩnh trở lại.
Cô lung la lung lay đi ra phòng ngoài, mới phát hiện Lam Vũ Đường chẳng biết lúc nào đã rời đi, trên bàn có một ly trà giải rượu anh để lại, cô nắm lấy liền uống vào, ah, cô khó chịu quá.
Hay là tắm một cái đi! Lâu Bộ Vũ tiện tay cầm một bộ y phục của anh vào phòng tắm rửa mặt chải đầu, rồi sau đó bò lên giường ngủ mê man.
Giây lát sau, Lam Vũ Đường mở cửa phòng thông nhau bên cạnh, dễ dàng tiến vào từng bước.
Thấy mái tóc dài tán loạn bên gối, đang mặc quần áo ngủ bằng bông kiểu nam, cô ngủ rất ngon, trên mặt vẫn phiếm say rượu đỏ hồng, môi mỏng nhếch lên chỉ có vào lúc này mới không trêu chọc người.
Anh thản nhiên thoải mái nở nụ cười, nếu như không có tình cờ gặp cô mặc nữ trang, chỉ sợ anh sẽ vẫn giãy dụa trong cái bóng yêu đàn ông. May mắn, anh gặp cô, cũng may mắn cô cũng thương anh.
Người trên giường nhẹ nhàng trở mình, tướng ngủ của cô thật không tao nhã, lấy ánh mắt một người đàn ông xem phụ nữ, quả thật tệ hết biết rồi.
Lam Vũ Đường ngồi xuống đầu giường, nhịn không được vươn tay vỗ về chơi đùa mái tóc như mây của cô. Uh, xúc cảm thật mềm mại, thật trơn bóng.
Giống như gặp ma, anh ngơ ngác nhìn chăm chú vào gương mặt ngủ say của cô, dần dần bắt đầu miệng đắng lưỡi khô, dục hỏa ngủ say ba mươi năm của anh phút chốc dấy lên, tới thật đúng là không phải lúc.
Không được, không được, anh không thể làm như vậy, như vậy rất tiểu nhân, lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn. Tuy rằng kế hoạch vốn là như vậy, nhưng nếu bị Bộ Vũ biết, chỉ sợ sẽ xảy ra một tai nạn rất lớn.
Nhưng mà lý trí biến mất quá nhanh, nhất thời xúc động, anh cúi người hôn lên môi cô, tinh tế nhấm nháp vị ngọt nữ tính. Tay anh chịu dục vọng nam tính nguyên thủy cùng bản năng cởi tất cả quần áo trên người cô, dạo chơi ở nơi nữ tính của cô, ôi, sweetheart của anh.
Trong lúc ngủ say Lâu Bộ Vũ đột nhiên cảm giác được khô nóng khó nhịn, thật là khó chịu. Cố gắng mở mắt, ánh mắt nhìn người ghé vào trên người mình, đồng tử lập tức phóng đại, mở miệng ra lại không phát ra được thanh âm nào, anh…
“Bộ Vũ.” Lam Vũ Đường thấy cô tỉnh thì giật mình, nhưng hiện tại anh đã là tên trên dây không phát không được, xa lạ này làm cho anh thống khổ, mà cô là người duy nhất có thể tiêu trừ thống khổ này.
“Vũ Đường,” cô rốt cục phát ra âm thanh, vẻ mặt sợ hãi, “Anh muốn làm gì?”
“Có thể chứ? Bộ Vũ, anh…”, Hai tay của anh chống ở bên cạnh người cô, một đầu đầy mồ hôi, vẻ mặt cực kỳ thống khổ.
Lâu Bộ Vũ mê man nhìn anh, cực lực muốn nghĩ rõ ràng. Tột cùng làm sao lại thế này?
“Bộ Vũ, thật xin lỗi…” Tiếng thở dốc của Lam Vũ Đường càng ngày càng ồ ồ, quyết định hướng dục vọng cúi đầu…
Phần thân dưới thình lình đau nhức khiến cô nhíu mày, cắn chặt hàm răng, hai tay nắm chặt ga giường, thần trí cũng rốt cục khôi phục, anh dám…
“Em là quà sinh nhật tốt nhất.” Anh cầm bàn tay đang nắm chặt của cô, trầm thấp khàn khàn nói.
Quà sinh nhật? Cô rõ ràng nghe thấy hiểu được danh từ này.
Sáng sớm ánh sáng tiến vào trong cửa sổ, trượt đến trên giường, vật hở ra dưới chăn dần dần có động tĩnh.
Bản năng, chợt nhìn thấy ánh sáng thì cô nhịn không được vươn tay che mắt, lại là một ngày mới! Theo thói quen cô mò đầu giường, muốn tìm đồng hồ báo thức…
Gì? Kỳ quái, không có.
Lâu Bộ Vũ theo bản năng ngẩng đầu lên nhìn, vừa thấy nhất thời hoa dung thất sắc, này… nơi này không phải là phòng của cô! Trí nhớ từng giọt từng giọt trở lại trong đầu, lửa giận cũng gấp dâng lên cao.
Mà Lam Vũ Đường đứng ở một bên đã mặc chỉnh tề, chuẩn bị ra khỏi cửa. "Bộ Vũ…”
“Lam – Vũ – Đường” Lâu Bộ Vũ liếc anh, không phải ngượng ngùng khi đêm đầu vừa qua, mà là giận tím mặt, hai tròng mắt phóng hỏa hận không thể khiến trên người anh cháy ra ngàn vạn cái động.
Lam Vũ Đường không bị ảnh hưởng mỉm cười, “Công ty của anh có việc, em ngủ thêm một lát nữa, người phụ nữ bé nhỏ của anh.”
“Câm miệng!” Lâu Bộ Vũ thật hy vọng trong tay có đao có thể giết anh, “Anh – tên khốn kiếp này, dám lấy em làm quà sinh nhật!” Cô nhớ rõ rành mạch, anh nói cô là quà sinh nhật tốt nhất, mẹ nó, cô là người mà?
Lam Vũ Đường ngạc nhiên, chân tay luống cuống đứng ngây tại hiện trường. Cô làm sao mà biết?
“Không dám thừa nhận?” Ánh mắt hung ác bắn phá lại đây.
Lam Vũ Đường lần đầu tiên trong đời chạy trối chết. Cô tức giận như vậy, anh thật sự không biết làm sao đối mặt cô.
Lâu Bộ Vũ trợn mắt há hốc mồm nhìn anh chạy thoát? Anh không phải đàn ông sao, sáng sớm sau hôm ở cùng cô trên giường thì chạy trối chết? Nếu cô dễ dàng tha anh, cô sẽ lấy họ anh. Shit!
Khi Lâu Bộ Vũ ra khỏi phòng, ngoài cửa chí ít có năm đàn ông họ Lam chờ, bọn họ đều dùng một loại ánh mắt mờ ám mười phần nhìn cô chằm chằm.
Thật con mẹ nó, cô giống động vật để thưởng thức sao? Cơn tức của cô còn chưa qua.
“Các người rất rãnh rỗi phải không? Tôi xem Lam gia