Tác giả: Nguyên Cảnh Chi
Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342962
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2962 lượt.
ỗ anh còn có thể nhìn thấy.
Từng miếng thịt bị cắt rời, chó nghiệp vụ ngửi thấy mùi ở phía trước, nhưng mà vừa ngửi xong thì lắc đầu một cái rồi rời đi. Khiến cho các tướng sĩ đều phải vui vẻ cười to, ngay cả chó nghiệp vụ cũng khinh thường ngoảnh lại nhìn bọn chúng.
"Chích thuốc tê chưa?"
"Lão đại, đã bỏ thêm vào trong đồ ăn của bọn chúng rồi!"
"Vậy thì tốt!" Cái mà anh muốn chính là cảm giác này, không biết đau.
"Nghe nói ở trên đảo có một hồ nước, trong đó chỉ toàn là cá ăn thịt người đúng không? Cái hồ đó cách chỗ này rất gần phải không?" Tư Mộ Thần tốt bụng hỏi thăm, giống như là rất lo lắng.
"Đúng vậy, lão đại, "
"002, 003 mang theo người anh em này đi gặp cá ăn thịt người đi!" Người Nhật Bản nghe không hiểu tiếng Trung, hắn ta chỉ có thể trơ mắt nhìn thân thể không hề cảm thấy đau đớn của chính mình máu thịt be bét, bị người ta khiêng đi.
"Cung Bổn Kỳ Tuấn, ông nói xem hắn ta sẽ bị khiêng tới chỗ nào?" Đường Tuấn buồn cười nhìn đôi tay đang run rẩy của lão ta, đây cũng chỉ là một bước trong kế hoạch. Dĩ nhiên, Cung Bổn Kỳ Tuấn chính là loại người nhẫn tâm khiến cho ba mẹ của mình bị mất đi hai chân.
"Mày... mày.. chúng mày…" Bây giờ, Cung Bổn Kỳ Tuấn cũng đã nhìn ra được, hiện nay người Trung Quốc không còn dễ nói chuyện như ngày trước. Hiện tại bọn họ có khác nào đang ngồi nhổ lông trên lưng cọp chứ?
"Người tiếp theo!" Mỗi một người đều là dựa theo trình tự ba mẹ Đường Tuấn bị hại, bọn họ cũng quay lại thành một video clip thật chi tiết. Hơn nữa còn là từng máy quay phim lần lượt quay lại.
Khi máy bay trinh sát bay qua đảo Quyển Quyển thì người trên máy bay vẫn còn đang nói giỡn, người Trung quốc này thật là buồn cười, lúc này mà vẫn còn có tâm trạng đi quay phim ở trên đảo.
Một người khác lại vui vẻ nói, sắp tới đã không còn thuộc về bọn họ nữa, đương nhiên là bọn họ muốn quay phim lại cho thật tốt rồi.
Người điều khiển cứ tôi nhìn anh, anh nhìn tôi như vậy cuối cùng cảm thấy người Trung Quốc có bệnh, đã tối khuya còn quay phim, dù sao ngày mai người Nhật Bản cũng lên đảo rồi, chúng ta quay về thôi!
Được.
"Lão đại, máy bay trinh sát vừa mới bay qua!" Sắc mặt 001 lộ vẻ hốt hoảng.
"Vội cái gì? Ông đây đang làm gì hả?"
"À, à, không có, chúng ta chỉ đang quay phim, rồi xem xét địa hình một chút thôi!"
"Đúng vậy! Tiếp tục!"
"Mọi thứ đều tốt chứ?" Nhìn thắt lưng được giao đến, ánh mắt Tư Mộ Thần khẽ liếc ngang một cái.
Đường Tuấn và Tư Mộ Thần còn có cả Cung Bổn Kỳ Tuấn đều ở trong một căn phòng nhỏ, không ai biết được bọn họ đang làm gì ở trong đó.
Bọn họ chỉ biết là sau khi đi ra, Cung Bổn Kỳ Tuấn quay về, nhưng mà ngày thứ hai sau khi trở về Nhật Bản thì hắn ta đã tự sát. Nhưng mà những người Cung Bổn Kỳ Tuấn đã mang đi thì không một ai còn sống, ngày đó lúc trở về chỉ biết là Cung Bổn Kỳ Tuấn vẫn luôn lẩm bẩm nói ‘ quái vật ’!
"Lão đại, con mẹ nó, thật là không cam lòng!" Đường Tuấn đập mạnh xuống mặt bàn.
"A Tuấn, đợi khi về nước tôi sẽ tặng cho cậu một món quà lớn!" Tư Mộ Thần vỗ vỗ bả vai của Đường Tuấn, thần bí nói như vậy.
"Tốt lắm! Mặc dù có chiến hạm siêu cấp, nhưng mà mấy năm này khoa học kỹ thuật của bọn giặc ngoại xâm kia cũng không kém, nếu như muốn khai chiến với chúng ta ở khoảng cách xa, thì chúng ta cũng sẽ chịu thiệt."
"Lão đại, ngộ nhỡ không thể lấy lại hòn đảo này, thật sự phải hủy diệt sao?"
"Cấp trên đã hạ mệnh lệnh cuối cùng!" Tư Mộ Thần có chút bi thương: "Người anh em, chúng ta có thể sẽ chết ở chỗ này!"
"Lão đại, chúng ta là quân nhân, chuẩn bị lâu như vậy không phải là vì ngày này sao?"
"Nhưng tôi không bỏ được cô nhóc kia."
"Lão đại…" Đường Tuấn nhìn lính do thám đang hốt hoảng tiến lại, vẻ mặt lập tức nghiêm túc.
"Thiếu tướng Tư, có một chiếc thuyền bất minh đang tới gần bờ bắc!"
Chị Dâu Đốt Phòng Bếp!
"Cho đi!" Thật lâu sau: "Cho đi đi!"
"Lão đại, lão đại!" Thật xa đã nghe thấy tiếng gọi của Lục Phạm, Tư Mộ Thần lập tức bày ra mặt thối.
"Các anh em, Lục Hán Tam tôi đã quay về rồi !" Lục Phạm nhìn về phía người vừa đứng đó, nói ra một câu cực kỳ phấn khởi.
"Thằng nhóc nhà cậu, quay về chịu phạt sao?" Ánh mắt của Tư Mộ Thần chính là một con dao sắc bén, bất cứ lúc nào cũng có thể lấy mạng của Lục Phạm.
"Anh muốn đánh em ngất xỉu từ phía sau, rồi đưa em đi phải không?"
"Em cho anh biết, không thể nào!" Cảnh Tô tiến lên nắm chặt tay của Tư Mộ Thần, từng bước từng bước ép sát. Tư Mộ Thần lập tức hốt hoảng, mất đi trọng tâm, cả hai cùng đồng thời ngã xuống giường.
Đợi đến khi anh kịp phản ứng lại, thì bắt đầu nghĩ cách thoát khỏi bàn tay của Cảnh Tô: "Nhóc… "
Cảnh Tô đang nằm ở trên người Tư Mộ Thần không hề nghĩ ngợi gì, lập tức cúi đầu xuống chặn miệng của anh lại, ngăn chặn tất cả nhưng lời mà anh sắp nói ra.
Đối với sự chủ động của Cảnh Tô, Tư Mộ Thần hoàn toàn chìm đắm trong hương vị ngọt ngào của người đẹp, cả hai người cùng đắm chìm trong nụ hôn này. Kỹ thuật hôn mới lạ này