Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vong Niên

Vong Niên

Tác giả: Bồng Vũ

Ngày cập nhật: 03:41 22/12/2015

Lượt xem: 1341252

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1252 lượt.

mặt ông chủ đã thay đổi, còn tự cho là mình biết rất nhiều nói tiếp:“Đúng rồi, tôi còn nghe nói đám cuồng trẻ con đó đều có đặc trưng như là đều đã ngoài ba mươi tuổi mới phát bệnh, không có hứng thú với người khác phái trưởng thành hoặc cùng tuổi. Hơn nữa, hơn nửa trong số họ còn độc thân......”
Nói đến một nửa, anh cảm thấy bất thường. Sao mấy đặc trưng này lại giống người nào đó?
Kết quả, vừa ngẩng đầu đã thấy “Người nào đó” đang dùng ánh mắt giết người lườm anh.
“Tôi...... Tôi không phải đang nói anh......” Anh ta sợ hãi vội giải thích.
“Đi ra ngoài.” Dịch Hành Vân lạnh lùng gầm lên giận dữ.
Lý Minh Tông vội vàng chạy ra khỏi khách sạn, nhưng lời anh ta nói lại làm Dịch Hành Vân gần như điên lên rồi.






Bởi vì lời nói của Lý Minh Tông, hại Dịch Hành Vân liên tục mất ngủ ba ngày ba đêm.
Anh thực phiền não, chỉ sợ mình thật sự bị bệnh, điên rồi, ba ngày qua luôn cố gắng duy trì khoảng cách với Nhậm Hiểu Niên, nhưng cố tình hai người ở cùng một phòng khách sạn, ban ngày anh thông qua máy tính xử lý công tác, cô bé chuyên tâm sử dụng cái Ipad kia, sẽ không chủ động ầm ỹ anh, nhưng cho dù không nói chuyện nhiều với nhau, anh lại vẫn để ý nhất cử nhất động của cô bé.
Có khi, khi anh phục hồi tinh thần, phát hiện anh bất giác nhìn cô bé chằm chằm.
Sau đó anh sẽ sợ hãi đổ mồ hôi lạnh.
Hỏng rồi! Đầu của anh quả nhiên có vấn đề, đối mặt với một cô bé bảy tuổi, anh lại bị hấp dẫn, toàn bộ tâm tư đều đặt trên người cô bé, bệnh này phải đến khoa nào đây?
Nhất là giấc mơ tối hôm qua......
Trong giấc mơ của anh, cô biến thành một cô gái hơn hai mươi tuổi, đứng ở bên cửa sổ sát đất, hai tay ôm lấy mình, mỉm cười nhìn anh.
Anh không kìm lòng được đi qua, hôn cô thật sâu, còn muốn ôm cô lên giường, đặt cô dưới thân anh, khi đang muốn cởi quần áo của cô, cô lại biến trở về khuôn mặt nhỏ nhắn bảy tuổi, mở to đôi mắt vô tội nhìn anh, hồn nhiên hỏi anh:“Dịch Hành Vân, chú đang làm gì vậy?”
Anh hốt hoảng tỉnh lại, trái tim suýt chút nữa vỡ nát, cứ mở to mất đến hừng đông không dám ngủ tiếp.
Ánh mắt lại lén dời về phía Nhậm Hiểu Niên bên cửa sổ, cô bé chuyên tâm nhìn máy tính,không gây rối, cũng rất an nhàn, không chút cảnh giác......
Cô không biết gì cả, không biết dày vò của anh, càng không biết sự phiền chán hoảng sợ của anh.
Cô không biết, anh sắp biến thành sói hoang, muốn ăn sạch con thỏ nhỏ là cô!
Shit!
Cho tới bây giờ anh cũng không ngờ, một tiểu quỷ bảy tuổi sẽ khiến trật tự cuộc sống của anh đảo lộn.
Chẳng những có nhà không thể về, còn phải trốn ở khách sạn, hai mươi tư giờ đối mặt với cô.
Mệt mỏi quá, so với liên tục công tác một tháng còn mệt hơn. Mới ba ngày, anh đã cảm thấy mình sắp không chịu nổi rồi.
Thật vất vả cho đến chạng vạng, Nhậm Hiểu Niên còn đắm chìm ở trong máy tính, hết sức chuyên tâm, anh cũng đã đến cực hạn.
Phiền lòng vò tóc, anh thở hắt ra, bỗng nhiên đứng lên, quyết định đi ra ngoài một chút.
“Chú muốn đi ra ngoài một chút.”
Không được, anh không thể tiếp tục ở cùng cô, nếu không anh sẽ điên mất.
“Chú muốn đi đâu?” Cô ngạc nhiên nhìn anh.
“Hỏi nhiều như vậy làm gì? Đương nhiên đi làm chuyện của chú.” Anh lạnh lùng đi về phía tủ quần áo.
Cô ngẩn ngơ, không rõ vì sao anh trở nên hung dữ như vậy.
“Chú làm sao vậy?”
“Chú có sao đâu?” Anh nhíu mày hỏi lại.
“Chú...... Tâm trạng không tốt sao?” Cô thử hỏi.
“Không liên quan đến cháu.”
“À......” Cô bị giọng điệu của anh của anh làm tổn thương, ngậm miệng lại.
Anh đưa lưng về phía cô, cởi quần áo ở nhà trên người, lộ ra thân trên gầy gò. Cô không dám nhìn thẳng, lại không nhịn được mê luyến lén liếc qua.
Dáng người Dịch Hành Vân gầy nhưng rắn chắc, người cao chân dài, tỉ lệ tuấn tú tao nhã,cùng với khuôn mặt lạnh lùng đẹp trai, tạo thành sức hấp dẫn nam tính thành thục.
Tim cô đập rộn ràng, ánh mắt lướt theo đường cong mê người từ vai cho đến cánh tay phải,khi thấy miệng vết thương thì bỗng ngẩn ra.
“Hôm nay chú còn chưa thay thuốc đúng không? Dịch Hành Vân, tôi giúp chú......”
“Không cần, đã đỡ hơn nhiều rồi.” Anh cầm lấy áo sơ mi mặc vào, buồn bực nói. So với nội thương, ngoại thương này không đáng nói.
“Phải bôi thuốc chứ, vết thương do súng dễ nhiễm trùng lắm......” Cô lo lắng nói.
“Chú nói không cần.” Anh xoay người quát khẽ.
Cô hoảng sợ, ngẩn ra nhìn anh.
“Tay chú không sao.” Anh nghiêng đầu sang một bên, không nhìn cô, cài cúc lại.
“Vậy uống thuốc giảm sốt Thần Võ làm rồi hẵng ra ngoài được không?” Cô lo lắng, chủ động lấy ra một viên viên thuốc từ trong túi, lại rót một cốc nước ấm, đi về phía anh, “Thuốc Thần Võ làm rất hiệu nghiệm, anh ta rất lợi hại, chẳng phải tôi cũng từng nói anh ta là thiên tài sao? Sở trường của anh ta là y học, khi chúng tôi ở cùng nhau, có bệnh đều dựa vào thuốc củaThần Võ......”
Thần Võ, Thần Võ, nghe cô không ngừng lải nhải cái tên này làm cho anh càng phiền, vì thế anh không kiên nhẫn vẫy tay, tức giận gầm lên:“Chú đã nói l