Tác giả: Dạ Man
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341790
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1790 lượt.
m trạng anh như thế nào nhỉ, có lẽ đã quá lâu rồi, hoặc cũng có thể là anh không muốn hồi tưởng lại quá khứ kia nữa , anh khẽ cười: “Cái bụng kia chắc không phải do ăn nhiều mà béo ra đấy chứ.”
“Dịch Phong, vì sao cậu không nói sớm cho tớ! Một mình cô ấy và đứa bé ở đấy…” Đôi mắt Tịch Hạo Trạch đã đỏ ửng, giọng nói run run, đập mạnh lên bàn, mặt bàn thủy tinh nứt ra, giọng nói không kiềm chế được gào to:
“Ba năm, chết tiệt, tất cả đều giả dối!”
Từ Dịch Phong nhanh ngăn anh lại: “Hạo Trạch, cậu bình tĩnh chút đi. Lúc ấy có nói cho cậu thì cậu có thể làm được gì chứ? Cậu đi tìm cô ấy ư? Cậu có thể đưa cô ấy quay lại không? Không có khả năng đó . Tớ tin rằng cậu càng hiểu cô ấy hơn. Lỡ đâu sự xuất hiện của cậu càng kích thích cô ấy, đối với cô ấy và con đều không tốt…”
Đúng vậy, Sơ Vũ thật sự không muốn gặp anh nên mới lừa anh rằng đứa nhỏ đã không còn. Cô lấy cớ này để lừa gạt anh có thể thấy được lòng cô hận anh bao nhiêu. Mỗi hơi thở của anh đều rất khó khăn, ngực nhói đau, cả người anh ngột ngạt như bị một vật nặng trĩu nào đó đè bẹp xuống,
“Cậu dự định sẽ làm thế nào? Có nói cho người nhà không?”
Tịch Hạo Trạch nắm chặt những tấm ảnh trong tay, giọng nói bình tĩnh: “Đợi đến khi tớ gặp lại cô ấy đã rồi tính. Bây giờ vẫn cứ giấu người nhà thôi.” Nói ra lại sợ nội sốt ruột.
Từ Dịch Phong cân nhắc một chút rồi nói: “Việc lúc trước ở bệnh viện đều là do Giang Triết sắp xếp, Hạo Trạch tình địch lần này của cậu quả là không tầm thường.”
“Vậy thì sao.” Tịch Hạo Trạch nhắm mắt che đi nổi đau khổ, thật ra Giang Triết chưa bao giờ tồn tại giữa cô và anh.
“Này,đây là tớ đặc biệt chuẩn bị cho cậu.” Từ Dịch Phong nói xong thì lấy từ trong túi ra một tấm cạc vi dít.
Anh Liếm Đôi Môi Khô Nứt Của Mình, Thì Thầm: “Sơ Vũ, Anh Đã Đến Trễ.”
Tịch Hạo Trạch gần như không tin được cầm lấy tấm hình, ánh mắt lộ ra niềm vui sướng không kể xiết, tựa như đang cầm vật báu trong tay. Thật ra anh vẫn có một chút gì đó mơ hồ, bước gần đến ánh đèn, nương theo ánh sáng nhìn kỹ, trong anh giờ đây vui sướng và đau khổ mâu thuẫn đan xen.
“Dịch Phong, cậu nhìn xem là con tớ đấy.” Người nào đó đang đắm chìm trong hạnh phúc tự mình vẽ ra.
Từ Dịch Phong lạnh lùng liếc anh, trong lòng oán thầm, vợ cậu còn không cần cậu chứ đừng nói là con: “Tớ về đây.”
Tịch Hạo Trạch căn bản không thèm đếm xỉa gì đến bạn mình.
Tịch Hạo Trạch lập tức theo sau.
Bà cụ không nói gì, vào phòng bếp tiếp tục nhóm lửa. Phòng bếp rất nhỏ, trong nhà vẫn dùng bếp củi để nấu nướng, thật đã nhiều năm lắm rồi anh chưa nhìn thấy bếp cúi . Lát sau nước trong ấm sôi lên sùng sục, bà cụ đứng lên mang bình thủy đến, mở nắp ra chuẩn bị đổ nước vào.
“Để cháu.” Tịch Hạo Trạch nhanh tay lấy gáo đổ nước giúp bà.
Bà cụ vẫn lặng im như trước . Đổ nước vào lại quay ra ngoài sân, đi đến một góc đặt bó củi xuống. Tối nay trời sẽ mưa, nhân tiện thời tiết còn khô ráo bà chặt củi trước.
Tịch Hạo Trạch nhìn thấy thế liền cởi áo khoác ra treo lên dây, xắn tay áo lên cao, không nói một lời cầm lấy chiếc rìu trong tay bà Sơ Vũ rồi bắt đầu chẻ từng thanh một.
Bà cụ chà chà tay, bưng ghế đến ngồi một bên, cầm lấy một rổ chuẩn bị khâu vá.
Mảnh sân nhỏ vào giữa trưa thật yên ắng. Hòa nhịp với tiếng “bốp bốp” chẻ củi là tiếng gà gáy và chó sủa từ bên ngoài truyền đến. Bà cụ đang thêu hình con hổ trên đôi giày nhỏ, thỉnh thoảng lại nhìn qua Tịch Hạo Trạch, động tác trong tay chầm chậm. Nhìn thấy trên trán Tịch Hạo Trạch đã lấm tấm mồ hôi, bà cụ chợt nãy ra một ý nghĩ.
Bà đứng lên vào nhà, lát sau bà cầm cốc nước đi đến bên cạnh Tịch Hạo Trạch: “Cháu để xuống đi.” Rồi đưa nước cho anh, Tịch Hạo Trạch nhận lấy, quả thật anh cũng rất khát một hơi uông hết.
Chợt nghe bà cụ bình thản nói: “Tiểu Vũ đến nhà ta đã mấy tháng nay rồi nhưng con bé chưa từng nói cho ta về chuyện của hai đứa. Ta cũng biết giữa hai đứa đã xảy ra chuyện cho nên con bé mới mang con đến đây. Con bé không nói nhưng ta nhìn vẫn có thể hiểu ra, đứa nhỏ này cho dù có chịu đắng cay khổ cực cũng chỉ giấu trong lòng.”
“Ngoại, cháu xin lỗi.” Tịch Hạo Trạch trầm giọng nói, lòng anh đau thắt lại.
Bà cụ liên tục khua tay: “Những lời này cháu không cần nói với ta.” Dừng một chút bà lại nói tiếp: “Con bé hôm nay đã lên bệnh viện trên thị trấn kiểm tra, cháu đi đón nó đi. Đây là số điện thoại con bé.”
Tịch Hạo Trạch kinh ngạc nhìn ngoại Sơ Vũ.
“Đi đi, cháu đi đón nó về đi.”
Tịch Hạo Trạch lái một mạch hơn bốn mươi phút cuối cùng cũng đến thị trấn. Anh vội vàng gọi điện thoại cho cô, thế nhưng đầu bên kia chỉ vang lên âm thanh “tút tút”, anh sốt ruột, hơi thở dồn dập.
Sau một hồi, điện thoại cuối cùng cũng được kết nối.
“A lô, Sơ Vũ” anh gấp gáp gọi tên cô, bên kia chỉ vọng lại âm thanh ồn ào nhốn nháo: “Sơ Vũ, em đang ở đâu đấy?”
“Em ở đâu?” anh không hiểu, thanh âm tăng cao, trong lòng lờ mờ cảm thấy có chuyện không tốt đã xảy ra.
Đầu dây bên kia vẫn không lên tiếng.
Đôi mắt Tịch Hạo Trạ