Tác giả: Hắc Miêu Bạch Bạch
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1341613
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1613 lượt.
có chuyện muốn nói, này! Cứ thế này em không thể hiểu rõ được? Anh không nói làm sao em biết? Hôn cũng chẳng thể hiện được điều gì? Chúng ta lên giường hai lần rồi, cũng không nói rõ được vấn đề gì cả…
Có lẽ nếu Lâm Diễn biết được cô gái nào đó đang nghĩ những gì, chắc sẽ muốn bóp chết cô! = =
Thế nhưng, Lâm Diễn không biết, cho nên, anh vẫn hôn rất hăng say. Một bàn tay to lén lút luồn vào vạt áo Chu Thanh Thanh, thăm dò, rồi chậm rãi di chuyển lên trên…
Sự run rẩy lạ lẫm khiến Chu Thanh Thanh say đắm không còn suy nghĩ được gì, chỉ còn lại những tiếng thở dốc, cô nhíu đôi mày thanh tú, nắm chặt vạt áo Lâm Diễn, khó chịu lẩm bẩm nói: “Đừng… Đừng như vậy… Có chuyện gì chúng ta có thể từ từ nói…”
“Từ từ nói?” Lâm Diễn phì cười, hơi thở nóng rực phả bên tai mẫn cảm của cô, lại dẫn đến một trận run rẩy. “Anh không cho rằng năng lực nhận thức đáng chết của em có thể nghe hiểu được! Cho nên, vẫn là dùng hành động để bày tỏ sẽ thực tế hơn.”
Còn ba chữ buồn nôn đó, cả đời Lâm Diễn chưa từng nói, cũng cảm thấy không cần phải nói ra miệng. Còn về những thứ dỗ ngon dỗ ngọt, anh lại càng không để tâm, nếu làm mà hiểu được thì cứ làm! Anh nghĩ lời hứa nói ra, nếu một ngày nào đó không thực hiện được, sẽ chỉ khiến người ta chê cười!
Trong lòng Lâm Diễn làm một phép tính nhỏ: Ừm, đợi cô ấy có bầu, anh sẽ tóm cô vào lễ đường, đến lúc đó rồi sẽ hiểu! Không hiểu thì cũng không đổi ý được nữa!
—— xen ngang ——
Chu Thanh Thanh đưa tay túm lấy bàn tay Lâm Diễn đang chuẩn bị cởi khóa nội y của cô, “Ơ… Không…” Lại phát hiện giọng nói của mình vang lên mềm mại không chút sức lực, vừa giống như muốn cự tuyệt nhưng lại vừa như mời chào.
Làn môi Lâm Diễn ghé sát vào bên tai cô, đầu lưỡi đảo qua vành tai xinh xắn đáng yêu, thì thầm mê hoặc. Đồng thời nhanh chóng mở nút khóa nội y của cô… Ngón tay thon dài giống như mang theo sức nóng và sự quyến rũ ma quái, khiến Chu Thanh Thanh có một loại cảm giác muốn kháng cự, nhưng lại không kìm được khát vọng…
Một dòng điện tê dại chạy dọc từ sống lưng lên tới đại não, Chu Thanh Thanh không nhịn được khẽ rên rỉ: “Ưm… Aa ~…”
Một tay Lâm Diễn cởi chiếc áo vướng víu trên người cô, hai đồng tử tối tăm như chợt sáng rực, nhìn chằm chằm phần cơ thể cô lộ ra ngoài không khí, da thịt trắng nõn mềm mại… Sau đó cúi người, lần lượt in lên dấu tích chỉ thuộc về một mình anh.
Chu Thanh Thanh không ngờ được hành động bất ngờ này của anh, cô kinh ngạc, sững sờ hồi lâu mới khôi phục được một chút tỉnh táo từ những cử chỉ ngày càng nóng bỏng của Lâm Diễn.
Một chút ý thức còn sót lại nhắc nhở Chu Thanh Thanh, nên có chừng mực!
Nếu cứ tiếp tục như thế này… Bây giờ bọn họ lại đang ở trên xe! Mặc dù cửa sổ xe Lâm Diễn là thủy tinh một chiều, nhưng đây là bãi đỗ xe, bất cứ lúc nào cũng có thể có người tới… Cô không muốn trình diễn một màn xe rung động đâu! ~~~~(>_<)~~~~
Chu Thanh Thanh mở lớn hai mắt vẫn còn chút mơ màng, vươn tay chống lên vòm ngực rắn chắc của Lâm Diễn, định đẩy anh ra một chút: “Không, không muốn…”
“Thật sự không muốn?” Lâm Diễn ngẩng đầu, mập mờ nói nhỏ, khóe môi vẫn còn sợi tơ bạc lóng lánh…
Trong truyền thuyết, tơ bạc… Kết hợp với đôi môi đỏ mọng kiều diễm của Lâm mỹ nam, hai con ngươi tình tứ, giọng nói mờ ám… Sự mê hoặc của Hồng Quả Quả ~ mê hoặc!
Đắm chìm! Đắm chìm! Xuất hiện hình ảnh thiên sứ nhỏ Lâm Diễn? Hay là ác ma nhỏ, khóe môi ẩn chứa nụ cười tà ác, vung đôi cánh nhỏ, líu ríu trong đầu Chu Thanh Thanh.
Chu Thanh Thanh cảm thấy khuôn mặt cô thoáng cái nóng bừng, hô hấp bắt đầu dồn dập. Cô chỉ là người bình thường, làm sao chống đỡ được sự cám dỗ, mê hoặc của thiên sứ kết hợp với ác ma này?
Toàn thân nóng rực, cơ thể bị ép lên ghế sau ô tô, cảm giác lạnh buốt đối lập với lửa nóng bên trong người, khiến cô không khỏi run rẩy liên tục.
Chu Thanh Thanh đỏ mặt xấu hổ, sau đó liếc sang chỗ khác không dám nhìn anh, “Đừng, đừng ở đây…”
“Đừng sợ… Cứ để anh là được!” Giọng nói Lâm Diễn mang theo sự đầu độc, bàn tay to di chuyển ra sau gáy cô, kéo cô càng dán chặt vào người anh, lại một lần nữa hôn lên đôi môi đỏ tươi của cô. Lưỡi hai người thân mật quấn quít, sau đó dần dần lượn một đường theo cái cổ trắng ngần của Chu Thanh Thanh, rồi tiếp tục hôn xuống dưới.
Cảm giác đụng chạm vẫn giống như hai lần trước, tuyệt vời, khiến lòng người say sưa, chìm đắm! Lâm Diễn biết, anh thật sự đã rơi vào bẫy, đã yêu cô gái vừa ngốc lại vừa phiền toái này! Thế nhưng, trong lòng vẫn cảm thấy ngọt ngào như trước…
Chu Thanh Thanh bị Lâm Diễn hôn không chỉ một lần, nhưng vẫn không thể chống cự trước nụ hôn của anh, một chút ý thức tỉnh táo cuối cùng cũng hoàn toàn sa vào bữa tiệc của giác quan, hóa thành mê muội, không chút sức lực dựa vào người anh…
…{phía dưới lược bỏ 2000 chữ}…
Thân thể hai người kết hợp chặt chẽ, không một khe hở; làn da cô đỏ hồng, mồ hôi lấm tấm… Chu Thanh Thanh cảm thấy như sắp tan ra, hai tay yếu ớt ôm lấy tấm lưng ấm áp chắc chắn của Lâm Diễn,