Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vừa Gặp Đã Yêu

Vừa Gặp Đã Yêu

Tác giả: Hắc Miêu Bạch Bạch

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1341601

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1601 lượt.

nói với mọi người, nhưng phần lớn thời gian Lâm Diễn đều nhìn Chu Thanh Thanh, ánh mắt dịu dàng.
Chu Thanh Thanh cảm thấy hai gò má của cô lại bắt đầu nóng lên, trong lòng cũng nóng hầm hập, cảm giác nói không nên lời.
Mấy người đàn ông và Lam Lan đều là người quen của Lâm Diễn, biết rõ anh xưa nay là người vô cùng lạnh lùng, nhưng nhìn thái độ anh đối đãi với Chu Thanh Thanh, họ đều hiểu, Lâm Diễn lần này là thật lòng, không phải đang diễn trò… Huống hồ, trước đó bọn họ không nói với Lâm Diễn, Lam Lan cũng tới.
Lam Lan nghe vậy, bỗng bật đứng lên, sắc mặt không ổn lắm, lạnh lùng nói: “Anh làm như vậy khác gì ám chỉ em là người thừa! Không chào đón thì em đi là được!”
Mỹ nữ bên cạnh Lam Lan, thoạt nhìn giống một nữ sinh thanh tú, cũng đứng lên, mở miệng bất bình thay cô: “Đúng vậy, Lâm thiếu gia, cho dù anh với chị Lam Lan không còn là người yêu, ít nhất cũng vẫn là bạn bè chứ? Có cần thiết phải tuyệt tình như vậy không?”
Trước kia cô không tuyệt tình sao? Ngày đó đã phóng khoáng ra đi như vậy, cho dù hôm nay trở về, cần gì phải liên tục tới gặp anh? Huống hồ, nếu hôm nay anh mà không tuyệt tình…
Lâm Diễn vòng qua eo Chu Thanh Thanh, nửa ôm cô, mỉm cười nói: “Nếu không tuyệt tình, tôi sợ Thanh Thanh nhà tôi sẽ âm thầm đau lòng. Các người đã không muốn tiếp nhận cô ấy, tôi chỉ còn cách đưa cô ấy đi khỏi đây.”
Dứt lời, mặc kệ phản ứng của mọi người, Lâm Diễn kéo Chu Thanh Thanh, quay người mở cánh cửa vừa mới đóng lại không lâu, đi ra ngoài.
Hai bồi bàn đứng ngoài cửa kinh ngạc khi thấy hai người vào chưa đến mười phút, “Lâm tiên sinh, ngài, có cần gì không ạ? Chỉ cần bấm chuông sai bảo là được rồi…”
“Không có. Chúng tôi muốn đi.”
“Dạ?… À! Vậy, mời…”
“Không cần dẫn đường, tự chúng tôi đi được.”
Hai bồn bàn cũng lên tiếng, “Vâng. Lâm tiên sinh đi thong thả.”
Lâm Diễn đi hai bước lại quay đầu, nói với hai bồi bàn: “Đây là bạn gái tôi, lần sau các cậu gặp cô ấy, có thể gọi Chu tiểu thư.”
Hai bồi bàn sững sờ, “Vâng. Lâm tiên sinh, Chu tiểu thư, hai vị đi thong thả.”
Chu Thanh Thanh cảm thấy trong lòng rất ấm áp, rất ngọt ngào… Mũi cô đau xót, cảm động suýt rơi nước mắt, vội vàng cúi đầu nén nước mắt, trong mắt vẫn còn hơi ướt.
Cô vốn muốn hỏi, cứ đi như vậy, hình như không hay lắm? Nhưng lúc này, tất cả đều không còn quan trọng. Quan trọng là, trước mặt cô gái kia, trước mặt rất nhiều bạn bè của anh, thậm chí trước mặt người ngoài, anh đều che chở cho cô.
Cánh tay còn lại của Chu Thanh Thanh cũng vươn tới, cả hai tay ôm lấy eo Lâm Diễn, cái đầu nhỏ nhích lại gần bả vai rắn chắc của anh, cả người như bị Lâm Diễn kéo đi.
“Oa, sư phụ, anh thật lợi hại, có thể nhớ được đường đi phức tạp như vậy!” Giọng nói êm ái, nghe rất giống một nữ sinh nhỏ bé.
“Ừ. Đến nhiều rồi nên nhớ.” Vẫn là tiếng nói nhàn nhạt như trước, trên gương mặt tuấn tú lạnh lùng lại có thêm một chút dịu dàng.
“Sư phụ, chúng ta đi mua đồ ăn, mua thật nhiều rồi về nhà nấu được không? Em vẫn thích đồ ăn anh làm hơn.” Cô gái hơi nũng nịu hỏi ý kiến chàng trai.
“Ừ. Nhưng mà, em phải giúp anh.” Trong thanh âm của chàng trai cũng mang theo sự vui vẻ.
“… Sư phụ, em rất thích, rất thích anh.” Tiếng cô gái, nhẹ nhàng. Dù cho anh nghèo khó hay giàu sang, dù cho anh ốm yếu hay già nua, cả đời này, em đều thích anh, chỉ thích anh, hi vọng có thể mãi mãi ở bên anh như thế này.
“… Ừ.” Giọng nói trầm thấp của chàng trai cũng trở nên đặc biệt nhẹ. Dừng một chút mới tiếp tục nói: “Anh biết.”
Anh cũng rất thích, rất thích em. Cho nên, không nỡ để em phải chịu tủi thân.
Nhưng mà, những lời này hình như hơi sến, anh không mở miệng được… Vẫn là thôi đi, tin rằng cô có thể cảm nhận được. ^_^
Sau đó chàng trai giơ tay vuốt vuốt tóc cô gái – hình như anh càng ngày càng thích động tác này.






Thời gian: buổi tối.
Địa điểm: trên chiếc giường lớn KINGSIZE.
Nhân vật: Lâm mỹ nam, Chu Thanh Thanh.
Sau một hồi vận động không hề nhẹ nhàng, Chu Thanh Thanh mềm nhũn mỏi mệt nằm tựa trên vòm ngực khêu gợi của Lâm Diễn, nghe nhịp tim anh đập mạnh mẽ, cảm thấy vô cùng thỏa mãn và hạnh phúc.
Ồ, có người nói “chuyện đó” hòa hợp? Khụ khụ, đúng là có thật…
Chu Thanh Thanh nghĩ, cái miệng vụng về này đã không biết nói gì, vậy thì… dùng hành động để thể hiện rằng cô không nỡ!
Vì thế, cô bắt đầu cố gắng đáp lại nụ hôn của Lâm Diễn, bàn tay nhỏ bé mềm mại lặng lẽ vịn vào bờ ngực anh… học cách mà anh làm đối với cô, vuốt ve, trêu chọc…
Yết hầu Lâm Diễn chuyển động, không tự chủ được rên lên khe khẽ, anh cười nhẹ tán thưởng đồ đệ nhà mình: “Ừ… Học cũng không tồi! Tiếp tục…”
Nhận được lời cổ vũ khích lệ, bàn tay Chu Thanh Thanh càng mạnh dạn hơn. Dù sao cũng trong cảnh tối lửa tắt đèn, không nhìn rõ, hơn nữa bản chất cô cũng chẳng phải em bé ngây thơ, đã xem không ít sách Tiểu Hoàng các loại (*) (tuy nhân vật chính đều là nam nam… Khụ khụ), hiểu được rất nhiều lý luận trên sách vở!