80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vừa Gặp Đã Yêu

Vừa Gặp Đã Yêu

Tác giả: Hắc Miêu Bạch Bạch

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1341597

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1597 lượt.

Chu Thanh Thanh hận không thể cầm kim khâu cái miệng tai họa của Đường Thiếu Trác lại. “Anh nhỏ tiếng thôi có được không? Mà tại sao tôi phải chịu trách nhiệm với anh? Đừng nói những câu dễ khiến người khác hiểu lầm như thế?” =_=
Đường Thiếu Trác ngồi xuống phía đối diện Chu Thanh Thanh, phối hợp hạ thấp thanh âm, “Này, không phải cô đề nghị tôi làm một cái bánh ngọt tặng sinh nhật mẹ tôi sao… Cho nên, cô phải chịu trách nhiệm đưa tôi đi học làm bánh ngọt! Tôi tự đi thì rất không có ý nghĩa! Đây là điểm quan trọng mà cô nghĩ ra, cho nên, cô phải chịu trách nhiệm giúp đỡ tôi!”
Nhìn bộ dạng Đường Thiếu Trác như thể cô không đồng ý tôi thề không bỏ qua, Chu Thanh Thanh cũng đành chịu thua, xưa nay cô không giỏi từ chối người khác, huống hồ ý kiến này thật sự là của cô, hình như cô cũng phải có chút trách nhiệm, bèn hỏi: “Anh tìm được cửa hàng bánh ngọt nào chịu dạy anh rồi hả?”
Đường Thiếu Trác thấy Chu Thanh Thanh không từ chối, biết cô đã bị mình thuyết phục, vui vẻ vỗ tay một cái: “Chưa, nhưng chỉ cần có tiền, sao phải sợ họ không chịu dạy?”
Chu Thanh Thanh trợn mắt, rất muốn nói không phải chuyện gì cũng có thể dùng tiền là xong. Được rồi, trái lại, cô muốn nhìn một chút bộ dạng anh ta gặp phải khó khăn (ở cùng Lâm mỹ nam lâu rồi, gần mực thì đen, ha ha), vì vậy gật đầu hỏi: “Được… Bao giờ?”
Cô cầm cốc định đi vào phòng pha trà, chợt nghe thấy chủ đề bên trong lại là mình: “Không biết Chu Thanh Thanh gì đó kia lai lịch thế nào? Không phải là thiên kim tiểu thư nhà giàu đó chứ? Nếu không thì với cái lí lịch của cô ta, làm sao mà vào được Tinh Hoa…”
“Cô ta giống thiên kim nhà giàu chỗ nào? Quần áo, túi xách, cả điện thoại nữa, rõ ràng đều rất bình thường.”
“Abcxyz…”
“Blabla…”
Chu Thanh Thanh đành phải ôm cái cốc trống rỗng quay về.
Đi hai bước, lại phát hiện lãnh đạo trực tiếp của cô, Lôi Doanh, đang đứng ngay sau lưng.
“Chị… chị Doanh.”
“Tại sao không đi vào?”
“Dạ? Em, tự nhiên em thấy hết khát rồi.”
Nhưng Lôi Doanh lại đi thẳng tới kéo cánh tay cô, bước về hướng phòng trà: “Đằng nào cũng tới rồi, theo tôi vào trong.”
Chu Thanh Thanh không hiểu Lôi Doanh có ý gì. Rõ ràng từ khi cô vào công ty cho đến nay, mặc dù chị ta không biểu hiện nhiều ra mặt, ngoại trừ ngày đầu tiên nhận việc hơi nặng nề một chút, về sau cũng không gây khó dễ cho cô, nhưng vẫn chỉ không lạnh không nhạt, hôm nay sao thái độ lại khác thường giống như rất thân thiết với cô vậy?
“Nhưng mà Tổng giám đốc trước giờ chẳng phải người si tình, chẳng qua nhất thời ham của lạ mà thôi. Chờ xem, tôi dám đánh cược, chưa đầy ba tháng, Chu Thanh Thanh gì đó chắc chắn sẽ phải khóc lóc gói ghém rời khỏi đây… Ơ, sao cô tự nhiên huých tôi… A, chào, chào giám đốc Lôi!…”
Không hiểu sao, nhìn mặt cô gái kia thoắt đỏ thoắt xanh lại thoắt đen, tâm tình Chu Thanh Thanh bắt đầu tốt hơn. Ghét nhất những người nói xấu sau lưng!
Lôi Doanh lãnh đạm nói: “Múa lưỡi trong giờ làm việc cũng không phải là không được, nhưng tốt nhất đừng để tôi nghe thấy một lần nữa! FIRE những kẻ thích tán nhảm về ông chủ, tẩy chay nhân viên mới, không làm cho tốt việc của mình, tôi tin Đường tổng biết được cũng sẽ rất sẵn lòng!”
Hai nữ nhân viên mới vừa rồi còn nói chuyện rất high, bây giờ đến thở cũng không dám thở mạnh, vâng vâng dạ dạ đáp lời.
Chu Thanh Thanh lặng lẽ đi rót nước. Đột nhiên cảm thấy, giám đốc Lôi Doanh nhìn có vẻ lạnh lùng không thể tới gần, nhưng thực ra là người rất tốt. Cô âm thầm hạ quyết tâm, cô nhất định phải học tập thật giỏi, cố gắng làm việc, nhất quyết phải ở lại đây! Để cho những người khinh thường cô chống mắt lên mà xem!
Dương Tư Tư thường nói Chu Thanh Thanh ngốc, người khác đối xử không tốt với cô, cô thường không để trong lòng, nhưng người khác đối với cô tốt một chút, cô lại ghi nhớ rất kỹ. Người như vậy rất dễ chịu thiệt, nhưng sẽ có một số người bị sự ngốc nghếch của cô làm cảm động, không nhịn được muốn che chở cho cô.
Ra khỏi phòng trà, Lôi Doanh vỗ vỗ vào tay cô, thản nhiên nói: “Quay về làm việc. Không muốn bị người khác nói thì mình cũng phải chú ý một chút.”
Chu Thanh Thanh nghiêm túc gật đầu. Nhưng, cô vẫn chưa hiểu lắm: “Chị… Tại sao chị lại giúp em?”
Lôi Doanh đã đi được hai bước, nghe thấy câu hỏi của Chu Thanh Thanh thì dừng lại, vẫn nói rất bình thản: “Tôi đã trông thấy bạn trai cô tới đón cô.”
Mặc dù boss nhà mình tất cả các phương diện đều không tồi, nhưng cô gái nào có một người bạn trai như thế, nhất định sẽ không thể không biết quý trọng.
Thật ra, Lôi Doanh hơi ghen tị với Chu Thanh Thanh, đều là phụ nữ, cô đã hai tám hai chín, rất muốn ổn định nhưng đến một đối tượng cũng không có, Chu Thanh Thanh còn trẻ như vậy, nhưng lại có rất nhiều đàn ông tốt với cô, chẳng lẽ chỉ đơn giản vì vẻ ngoài của cô trẻ trung đáng yêu thôi sao? Nhưng nhìn thấy bộ dạng ngơ ngác, hoàn toàn không am hiểu cách sống chung với các đồng nghiệp cùng giới, rốt cục Lôi Doanh xác định… Cô bé này căn bản là ngốc nghếch, đơn thuần!
***
Hơn sáu giờ chiều, cả thành phố lên đèn rực