Tác giả: Hắc Miêu Bạch Bạch
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1341595
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1595 lượt.
rỡ, đường phố náo nhiệt, trong một tiệm bánh ngọt trang hoàng rất đẹp.
Cô bán hàng trông thấy Đường Thiếu Trác và Chu Thanh Thanh đi vào, thầm than trong lòng, một đôi tuấn nam mỹ nữ thật đẹp mắt! Nhất là người đàn ông kia, đẹp trai quá… còn mang một chút cảm giác xấu xa, cô gái thì nhỏ nhắn xinh xắn đáng yêu như thỏ trắng, cũng rất không tồi!
Cô bán hàng bước lên trước niềm nở chào mời: “Tiên sinh, tiểu thư, xin hỏi hai vị muốn mua loại bánh ngọt gì? Cửa hàng chúng tôi có đủ các loại… Bánh ga-tô tạo hình rừng sô-cô-la đen này bán rất chạy, rất nhiều khách hàng yêu thích, hai vị có muốn thử một chút không? Bánh ga-tô hạt dẻ này vừa ra lò, vẫn còn rất tươi mới!…”
“Chúng tôi không muốn mua bánh, tôi muốn nhờ, ừm, thợ làm bánh ở đây dạy tôi làm bánh ngọt… Tôi có thể trả tiền!”
“Rất xin lỗi tiên sinh, thợ làm bánh của chúng tôi còn bận nhiều việc, không thể nào dạy ngài…”
“Bận? Bận đến mức kiếm tiền cũng không có thời gian sao? Tôi sẵn sàng đền bù tổn thất cho các cô… Năm trăm đủ không? Không thì một ngàn?… Hai ngàn!”
“Tiên sinh, nếu hai vị không có ý định mua bánh ngọt, vậy xin mời ra ngoài, đừng làm ảnh hưởng tới chúng tôi buôn bán.”
“Mẹ nó… @#¥%&*… Loại người gì thế này!”
Chu Thanh Thanh chỉ cảm thấy… vô cùng mất mặt! = = Vội vàng kéo cái tên vẫn còn đang hùng hùng hổ hổ kia đi ra ngoài. “Chúng ta đi thôi! Sang hàng khác!”
Đường Thiếu Trác không nghe, càng lớn tiếng la hét: “Đi? Tại sao phải đi? Bổn thiếu gia đã nhìn trúng cửa hàng này… Lấy ảnh chụp quá trình học làm bánh của bổn thiếu gia treo lên trước cửa, đúng là tấm biển sống tốt biết bao! Tôi còn không thu phí quảng cáo với phí phát ngôn của bọn họ! Còn có thể mở một quầy chuyên dạy làm bánh ngọt ngay tại chỗ cho những khách hàng có hứng thú, những điều này mới là mấu chốt kinh doanh, các tiệm bánh ngọt khác không hề có… Các người có hiểu không? Tôi thấy có vẻ các người không hiểu đâu, mau gọi giám đốc của các người tới đây, tôi sẽ thảo luận với anh ta!”
Cô bán hàng âm thầm kêu khổ trong lòng, anh đẹp trai này sao lại vô lý quá đáng như vậy? Thật khổ cho cô bạn gái phải chịu đựng anh ta. Nụ cười trên mặt cô bán hàng cứng đờ đến mức không thể nhịn được nữa: “Tiên sinh, xin ngài đừng như vậy… Chúng tôi ở đây là tiệm bánh, chỉ bán bánh ngọt, không phải trường dạy nấu ăn…”
Chu Thanh Thanh âm thầm than khóc trong lòng, cũng không thể nói Đường Thiếu Trác nói không đúng, lời anh ta nói hoàn toàn hợp lý, nhưng, anh có biết thái độ của anh thế này sẽ khiến người khác khó chịu không? Anh tưởng tiệm bánh này là của nhà anh mở chắc? Sớm biết vậy đã không đi cùng anh ta để khỏi bị mất mặt! = =
Lúc này, một người đàn ông trẻ tuổi lịch sự bước ra giữa đám người, giọng nói điềm đạm nhưng không mất đi sức mạnh: “Đã xảy ra chuyện gì? Ai muốn tìm giám đốc? Là tôi đây.”
Đám nhân viên cửa hàng đều lặng lẽ thở dài.
Đường Thiếu Trác: “Này này, giám đốc tiên sinh, anh tới thật đúng lúc! Tôi có một số chuyện muốn nói với anh…”
Chu Thanh Thanh xấu hổ, tên này, rõ ràng chỉ là việc nhỏ riêng tư của cá nhân, anh ta lại làm như có vụ việc gì nghiêm trọng lắm, lại còn cần phải thảo luận với người ta…
Người đàn ông theo tiếng nói nhìn ra, “Ô… Em là, Thanh Thanh? Thanh Thanh tiểu sư muội, sao em lại ở đây?!” Thanh âm của người đàn ông lộ vẻ ngạc nhiên mừng rỡ… hoàn toàn không để ý tới Đường Thiếu Trác ở bên cạnh.
“Hả…” Chu Thanh Thanh kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn về phía giám đốc cửa hàng trẻ tuổi lại anh tuấn nhã nhặn, quan sát hồi lâu mới do dự hỏi: “Anh là… Trần sư huynh?”
Trần sư huynh là hội trưởng hội Anime mà Chu Thanh Thanh tham gia lúc còn học đại học, hình như tên là Trần Dật Văn. Năm đó Chu Thanh Thanh mới học năm nhất, anh ta đã là năm ba. Trong ấn tượng, sư huynh nhã nhặn điềm đạm này rất quan tâm đến cô, hồi ấy còn có người nói đùa rằng anh có ý với cô, cô chỉ coi là họ thích buôn chuyện, cô không hề phát hiện ra điều gì bất thường, không lâu sau, chợt nghe được tin anh và một chị cũng trong hội Anime đang ở bên nhau.
Trần Dật Văn mỉm cười nhẹ nhàng: “Đúng vậy, là anh! Khéo quá… Thanh Thanh sư muội, đã lâu không gặp! Vị này là, bạn trai em?” Nói đến đây, ánh mắt anh ta nhìn Đường Thiếu Trác lại tăng thêm vài phần dò xét không có thiện cảm.
Chu Thanh Thanh đang định giải thích rằng không phải, Đường Thiếu Trác lại tranh mở miệng trước: “Tôi là cấp trên của Thanh Thanh kiêm…”
Chu Thanh Thanh véo Đường Thiếu Trác một cái, trừng mắt, ý là: Anh dám nói lung tung tôi bóp chết anh!
Đường Thiếu Trác cường điệu “ái” một tiếng, “Tiểu Thanh Thanh sao em lại véo anh…” Sau đó quay sang Trần Dật Văn: “À, bạn bè! Ài ài ài, anh cũng biết đấy, cô ấy rất hay ngại… Hóa ra giám đốc cửa hàng vừa khéo là sư huynh của Thanh Thanh nhà chúng tôi! Vậy thì sẽ dễ thương lượng rồi!”
Chu Thanh Thanh mặt đầy vạch đen, bây giờ cô mà giải thích bọn họ không phải bạn trai bạn gái, chắc sẽ chẳng ai tin?
Vẻ mặt Trần Dật Văn ảm đạm, nhưng rất nhanh lại nở nụ cười hòa nhã: “Có chuyện gì chúng ta ngồi xuống rồi nói!”
Đường Thiếu Trác và