XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Gia Lấy Vợ

Vương Gia Lấy Vợ

Tác giả: Trạm Lộ

Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015

Lượt xem: 134902

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/902 lượt.

n không nhịn được nữa, muội sợ khi thấy hắn đối tốt với tỷ thì trong lòng sẽ khổ sở, nhưng mà… nhưng mà…"
"Nhưng mà Mông vương cũng biểu lộ tâm ý với muội, cho nên muội thấy không thể rời hắn đi, đúng không?" Lưu Thu Hoằng nhẹ nhàng đẩy nàng ra một chút, dùng ống tay áo giúp nàng lau lau nước mắt: "Hai người các ngươi thật giống hai đứa trẻ khờ, muội vì tình cảm có thể hy sinh chính mình, hắn vì tình cảm không tiếc hy sinh người khác…"
Chu Tĩnh Dương vội vàng nói: "Muội thật sự không muốn hại người khác, nhất là các ngươi."
"Ta biết rõ." Lưu Thu Hoằng ôn nhu nói: "Nếu muội không phải là một người có tấm lòng thuần khiến như vậy, hắn cũng sẽ không chú ý tới muội. Các ngươi đã yêu mến lẫn nhau, thật ra tội gì muội phải cảm thấy có lỗi, muội cũng không cần xin lỗi ai, hôn ước của ta và hắn, vốn là vì lợi ích mà định ra, Hoàng thượng chọn ta, là vì nhà ta nhiều đời làm quan, xuất thân coi như trong sạch…"
"Nhưng trong lòng tỷ cũng thích hắn, đúng không?"
Nàng thốt ra câu hỏi này, khiến Lưu Thu Hoằng lập tức ngây người.
"Muội biết tỷ yêu mến hắn, thậm chí thích hắn hơn muội…"
Lời Chu Tĩnh Dương còn chưa nói xong, đã bị nàng che miệng: "Đừng nói nữa, chuyện này từ nay về sau không được hỏi lại, không được nhắc lại, bất kể là trước mặt ta với muội, hay là trước mặt hắn, một chữ cũng không được nói!"
Mở to mắt nhìn nàng, Chu Tĩnh Dương thấy trong mắt nàng đã có một mảnh nồng đậm ưu thương và… thất vọng.
Lưu Thu Hoằng buông tay xuống: "Vốn nghĩ rằng muội còn là một đứa trẻ đơn thuần chuyện gì cũng không hiểu, thật ra thậm chí muội có thể hiểu được chuyện mà người khác không hiểu. Tĩnh Dương, muội không biết ta thật hâm mộ muội… Kiếp này có thể được một người như vậy yêu, là chuyện biết bao người cầu cũng cầu không được, muội… nhất định phải quý trọng."






Chu Tĩnh Dương đang cầm cái khay lạnh lùng đứng ở trong sân, trong lòng tràn đầy bi thương, không phải là vì bản thân nàng, mà là vì Lưu Thu Hoằng. Nàng đi tìm Thu Hoằng tỷ, không phải là muốn khoe khoang cái gì, chỉ là muốn nói ra những chuyện đang bị kìm nén tận trong đáy lòng nhưng lại bị cản trở, nàng biết không phải là Thu Hoằng tỷ cố ý ra vẻ ta đây không chịu nói ra, mà là bởi vì chuyện mà nàng muốn nói, đã chạm đến sự chua sót trong lòng tỷ ấy.
Mặc dù nàng bị người ta coi như con nít, nhưng nàng đã là một nữ nhân, nàng biết thích một người mà miệng không thể nói ra là một chuyện thống khổ đến mức nào, nếu không có nàng, thì chắc Thu Hoằng tỷ và Hoàng Phủ Mông vui vẻ hạnh phúc cả đời bên nhau, cho dù ở trong lòng hắn Thu Hoằng tỷ vẫn không phải là người nữ nhân mà hắn yêu thương nhất, nhưng tỷ ấy cũng được xem như là một tri kỷ chắc chắn không thể tách rời
Nhưng nàng lại đột nhiên xuất hiện, lại phá hủy đi giấc mộng đẹp của một nữ nhân khác.
Sự tồn tại của nàng có phải là một sai lầm hay không?
Suy nghĩ đến thất thần, bỗng nhiên thoáng nhìn thấy bên cạnh mình có một bóng dáng chợt lóe lên, theo bản năng nàng bắt đầu cảnh giác, cảm thấy được hình như người kia không phải là người cận vệ gần đây, hình như là ở xung quanh đây đã bị mai phục rồi. Chẳng lẽ là muốn ám sát Mông Vương? Nàng nên lớn tiếng kêu, hay là nhanh chóng nghĩ cách chạy đi báo tin?
Người nọ cười ha ha, "Tạo phản tất nhiên là chuyện xấu xa rồi, ngươi cho rằng ở trên đời này chỉ có người tốt và người xấu thôi sao? có đôi khi người tốt cũng chính là kẻ xấu, kẻ xấu lại chính là người tốt đó"
"Ý ngươi là, thật ra ngươi cũng là người tốt?" Kỳ thật nếu nàng không nghĩ đến đường lui, thì việc đấu võ mồm chưa chắc nàng đã bị thua.
"Đứa nhỏ này, nhìn qua thì dịu dàng ít nói, nhưng thực ra lại ngược lại nhanh mồm nhanh miệng" Người nọ vừa cười vừa nói, "Cũng may là ta chỉ tới tìm ngươi để nói chuyện phiếm, nếu không bây giờ có lẽ ta đã bị biến thành con nhím rồi cũng nên"
Chu Tĩnh Dương không hiểu, nhìn xung quanh, chỉ thấy phía cửa và tườngvbao xung quanh sân, chẳng biết từ lúc nào đã tập trung rất đông thị vệ cầm cung tên, tất cả mọi người đều lạnh lùng nhình chằm chằm vào người trong phía trong sân, thật khiến cho nàng nhảy dựng lên.
"Trên đời này thật sự có là có kẻ ngu ngốc không sợ chết" Hoàng Phủ Mông chậm rãi xuất hiện, mang theo nụ cười lạnh chậm rãi bước về phía hai người, "Lại là người, lần này ngươi tới, chắc không phải lại muốn ép buộc con gái người ta làm con tin chứ?"
"Mông Vương coi thường ta quá, mặc dù phái Quạ Đen không phải là môn phái nổi tiếng, những cũng không làm những thủ đoạn khiến cho người đời khinh bỉ"
Không nghĩ tới người nọ lại chủ động thừa nhận thân phận của mình, chuyện này nằm ngoài dự liệu của hắn.
"Xem ra hôm nay ngươi đến đây là đã có sự chuẩn bị" Hoàng Phủ Mông chớp mắt một cách nguy hiểm, bước về phía trước Chu Tĩnh Dương, kéo nàng lại phía sau mình bảo vệ.
"Tại hạ đến đây, cũng không có mang vũ khí" người nọ đưa tay lên, trên người hắn quả nhiên không có gì, "Riêng điểm này cũng đủ để nhìn ra thành ý của ta rồi chứ? Mông Vương, có mộ