Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Của Bạo Vương

Vương Phi Của Bạo Vương

Tác giả: Nhược Nhi Phi Phi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342361

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2361 lượt.

hã lệ.
Ưu Vô Song bước xuống ngựa, còn chưa kịp quan sát nơi xa lạ này, đã nghe thấy một tiếng nói lảnh lót chói tai của nữ vang lên: “ồ, đây không phải là tỉ tỉ của ta sao? Sao? Có thất vương phủ hoa lệ thoải mái không ở, sao lại chạy tới nơi này? Nghe nói, có người bị từ rồi, hừ, xem ra đúng là thật rồi.”
Ưu Vô Song từ từ quay người lại, mặt không biểu cảm nhìn Ưu Lạc Nhạn đứng trước biệt viện, vẻ mặt cười nhạo, nàng cong môi cười nhạo, sau đó như không thấy ai mà cùng Vân Nhi đi vào trong biệt viện.
Nàng không muốn tốn nước bọt hỏi Ưu Lạc Nhạn vì sao lại ở đây, tại sao lại biết nàng bị Lãnh Như Tuyết từ, bởi vì nàng căn bản không muốn nói với ả ta những việc này.
Một người mất đi sự ân sủng của tướng công, tâm thái không bình thường, những thứ này tuy Ưu Vô Song chưa hề yêu đương qua nhưng nàng cũng biết.
Dù nàng có bị Lãnh Như Tuyết từ thì sao? Nàng bây giờ là khí phụ thì sao? Muốn nàng ngu ngơ mặc cho người khác ức hiếp mà không phản kháng thì trừ phi nàng không phải là Ưu Vô Song!
“Ngươi!” Ưu Lạc Nhạn không ngờ Ưu Vô Song lại dùng lời của mình cười nhạo lại mình, nhất thời giận trắng cả mặt, ả ngập ngừng, cắn răng nói: “Ưu Vô Song, ngươi đừng quên, ngươi bây giờ chỉ là một khí phụ, ngươi có tư cách gì nói với ta những lời như vậy? Ngươi cho rằng ngươi còn là thất vương phi cao cao tại thượng kia sao? Nếu như muốn bổn cung có thể trị tội ngươi ngay lập tức!”
“Vậy sao?” Ưu Vô Song cười nhạo, lạnh lùng nói: “Ưu Lạc Nhạn, vậy thì ta sẽ đợi ngươi đến trị tội ta! Xem thái từ phi như ngươi có khả năng bao lớn!”
Dứt lời, Ưu Vô Song không thèm quan tâm Ưu Lạc Nhạn, cùng Vân Nhi bước vào biệt viện.
Ưu Lạc Nhạn căm hận nhìn bóng dáng Ưu Vô Song biết mất trong cửa biệt viện, ánh mắt thoáng qua thần sắc thâm độc, ả ta hừ một tiếng, sau đó dùng ngữ khí oán độc nói: “Ưu Vô Song, ngươi đừng đắc ý vội, lần trước ngươi may mắn, không giết được ngươi, lần này ta tuyệt đối không tha cho ngươi! Ngươi hãy đợi đó!”
Nói xong, khóe môi Ưu Lạc Nhạn thoáng qua nụ cười âm lạnh, sau đó hầm hầm dậm chân, phủi tay áo quay người đi đến chiếc xe ngựa hào hoa đợi sẵn cách đó không xa.
Ưu Vô Song vào trong biệt viên, mới phát hiện toà biệt viện này không rộng, chỉ có một chiếc vường nhỏ, sau đó là mấy gian chủ phòng, và biệt phòng.
Chỉ có vài hạ nhân y phục chỉnh tề đứng một bên, nhìn thấy nàng vào, liền vội hành lễ.
Đây tuy nhìn nhã lệ nhưng so với thất vương phủ, lại là cách biệt trời và đất, thua kém xa!
Quan sát chiếc vườn nhỏ trước mắt, trong lòng bất giác thầm mắng lão hoàng đế hồ ly keo kiệt, ban tặng biệt viện nhỏ như vậy, thật là uổng cho thân phận nhất quốc chi quân của ông ta!
Từ miệng hạ nhân Ưu Vô Song được biết Ưu thừa tướng phụ thân nàng vì khi nãy trong triều có việc nên đã rời khỏi, nói là hôm nào rảnh sẽ đến thăm nàng, còn giao phó hạ nhân nói rằng nếu như nàng sống ở đây không quen có thể về phủ sống.
Kì thực, Ưu Vô Song tuy trong lòng oán trách lão hoàng đế nhưng nàng lại thập phần vừa ý nơi này, cho nên nàng tùy ý căn dặn hạ nhân rồi liền không thèm quan tâm nữa.
Thất vương phủ.
Đình trong hoa viên.
Lãnh Như Tuyết một thân bạch y, lẳng lặng ngồi trên ghế đá trong đình, tay cầm một hũ rượu bạch ngọc.
Một đôi mâu thâm trầm, lúc này đang nheo mắt nhìn những cánh hoa mai bay lượn giữa không trung, mặc cho gió lạnh thổi bay gấu áo, làm loạn mái tóc.
Một trận bước chân truyền tới, thân ảnh cao to của Lãnh Như Phong từ từ đi vào đình, hắn ta đột nhiên đưa tay đoạt lấy hũ rượu trong tay Lãnh Như Tuyết, khẽ tức giận nói: “Thất hoàng đệ, đệ đã từ nàng ấy, hà tất lại như vậy? Mượn rượu giải sầu, không lẽ có thể khiến nàng ấy trở về bên đệ sao?”
Lãnh Như Tuyết nghe thấy lời của Lãnh Như Phong, hắn chỉ nhìn hắn ta một cái, sau đó chuyển mục quang sang những cánh hoa đang bay lượn đầy trời kia.
Qua một lúc lâu, hắn đột nhiên lạnh lùng cười lên, tiếng cười vang vọng trong không trung, đầy sự bất lực và đau khổ, trong hoa viên đầy cánh hoa mai bay, khiến người khác có cảm giác quỷ dị.
Tiếp đó, chỉ nghe thấy ‘pang’ một tiếng, tay Lãnh Như Tuyết đánh mạnh xuống bàn đá, hét: “Lục hoàng huynh, nàng ta yêu người nam nhân khác, Lãnh Như Tuyết ta làm sao có thể lưu nàng ta lại? Trong lòng nàng ta căn bản không có ta, không có ta!”
Ánh mắt Lãnh Như Phong thoáng qua tia nhìn phức tạp.
Hắn ta đột nhiên nắm lấy vai Lãnh Như Tuyết, hai mắt nhìn chằm