Tác giả: Nhược Nhi Phi Phi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342411
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2411 lượt.
̉ Lãnh Như Tuyết có gạt nàng hay không, nàng đều cần hỏi hắn trước, nàng muốn hắn chính miệng nói với nàng, đây rốt cuộc là việc gì?
Sự ôn nhu và ân cần của Lãnh Như Tuyết đối với nàng, vẫn còn hiện hữu trong đầu nàng, nàng không tin, không tin đó là giả, nếu như thật sự là thế, hắn hà tất lại muốn cưới nàng làm phi lần nữa?
Nghĩ tới đây, nàng đứng dậy, cơ thể nhỏ bé cứng đờ từng bước từng bước đi về phía Vô Trần điện, nàng muốn ở Vô Trần điện đợi hắn, đợi hắn về nói rõ ràng tất cả.
Màn đêm, dần dần buông xuống, một chiếc xe ngựa hào hoa, dừng trước cửa thất vương phủ, thân ảnh cao to của Lãnh Như Tuyết từ trên xe ngựa bước xuống, sau đó lớn bước đi vào trong phủ.
Chỉ thấy tuấn nhan hắn lúc này đang co chặt, bộ dạng tâm sự nặng nề.
Lí ma ma đứng ở cửa đại đường, nhìn thấy Lãnh Như Tuyết trở về, vội tiến lên trước hành lễ, cung kính nói: “Vương gia!”
Lãnh Như Tuyết dừng bước chân lại, nhíu mày, nói: “Vương phi giờ đang ở đâu?”
Lí ma ma cúi đầu đáp: “Hồi vương gia, vương phi giờ đang ở Vô Trần điện….”
Nói tới đây, Lí ma ma ngẩn đầu nhìn Lãnh Như Tuyết, có chút ngập ngừng.
Bộ dạng của Lí ma ma, Lãnh Như Tuyết tự khắc nhìn rõ, cho nên, hắn kiên nhẫn, nói: “Lí ma ma, ngươi có lời cứ nói.”
Lí ma ma cười có chút không tự nhiên: “Vâng, vương gia. Hôm nay thái tử phi có đến, vương phi và thái tử phi có trò chuện một lúc thì trở về, chỉ là, sau khi thái tử phi rời khỏi, vương phi có chút kì lạ, không biết có phải là lão nô suy nghĩ nhiều không….”
Nghe xong lời của Lí ma ma, nét mặt Lãnh Như Tuyết không có biểu cảm gì, hắn không kiên nhẫn ngắt lời của Lí ma ma, lạnh lùng nói: “Bổn vương biết rồi!”
Nói rồi, Lãnh Như Tuyết không đợi Lí ma ma nói gì, đã bước chân rời khỏi.
Bất tri bất giác, Lãnh Như Tuyết đã đi đến Vô Trần điện, nhìn ánh đèn truyền ra từ Vô Trần điện, Lãnh Như Tuyết khẽ do dự một lúc, sau đó quay người đi về phía thư phòng.
Một mực đi vào thư phòng, Lãnh Như Tuyết mới thả lòng người, cả người dựa vào chiếc ghế thái sư rộng lớn, và ánh mắt của hắn, lại rơi vào mảnh đá mài mực ở một góc bàn, nhìn mảnh đá mài mực ấy, hắn bất giác nhớ lại trước kia.
Đã từng có một nữ tử yêu kiều, luôn tươi cười ôn nhu đứng bên thư án, động tác vô cùng nhẹ nhàng mài mực cho hắn, bồi hắn trải qua từng đêm dài.
Bên tai hắn phảng phất còn có thể nghe được tiếng nói ôn nhu của ‘nàng’.
Lãnh Như Tuyết không động đậy nhìn chằm chằm mảnh đả mài mực, hắn nhớ lại nữ tử yếu đuối sà vào lòng hắn khóc nức nở, sắc mặt ‘nàng’ trắng bệch bất lực, khiến lòng hắn khẽ đau nhói, nhớ lại nụ cười của ‘nàng’ trước mặt hắn trước kia, lại nhớ lại sắc mặt trắng bệch của nữ tử trong lòng hắn hôm nay, lòng Lãnh Như Tuyết thật sự rất không thoải mái.
Tuy nhiên, trong đầu hắn đột nhiên lại hiện ra một dung mạo nghiêng thành, hai tay hắn siết chặt lại với nhau, đau khổ nhắm nghiền hai mắt.
Qua một lúc lâu, hắn mới từ từ mở mắt, sau đó đứng dậy, lớn bước đi ra ngoài.
Vô Trần điện, nơi nay vẫn yên tĩnh như vậy, chỉ làm giai nhân sống trong Vô Trần điện đã đổi người.
Bước chân Lãnh Như Tuyết vạn phần nặng nề, từng bước từng bước đi vào Vô Trần điện, mỗi bước đi, hắn đều cảm thấy nặng nề vô cùng, nặng đến mức hắn cảm thấy khó thở.
Vô Trần điện.
Tẩm phòng tranh nhã sáng đầy ánh nến, màu vành nhạt chíu vào thân hình nhỏ bé co tròn trên ghế, và nhân nhi cuộn tròn trên ghế, đang thất thần nhìn bầu trời đen mực bên ngoài cửa sổ. Gương mặt nhỏ ấy, có vết tích của hai dòng lệ.
Nếu như có thể, nàng thà rằng tin rằng hắn thật sự yêu nàng, không hề lừa gạt nàng, nhưng, nàng từ miệng Vân Nhi biết được, hắn đã về phủ từ sớm, nhưng sao lại không dám đến gặp nàng?
Bây giờ trong lòng nàng đã không còn cách nghĩ nào khác nữa, nàng chỉ muốn nghe thấy chính miệng hắn nói với nàng sự thật, nàng muốn biết, vị trí của nàng trong lòng hắn, phải chăng cũng như Ưu Lạc Nhạn, cũng chỉ là thế thân cho người nữ nhân nào đó.
Đêm đã hạ. Sau khi nàng để Vân Nhi đi nghỉ ngơi, trong tẩm phòng trở nên yên tĩnh đến đáng sợ, tẩm phòng đã yên tịnh như vậy bao lâu rồi nhỉ? Nàng không biết, nàng chỉ biết, lần này, sau khi nàng trở về thất vương phủ, nơi đây dường như ngày ngày đều có tiếng cười ôn nhu của hắn.
Nàng chỉ lặng lặng sà vào lòng hắn, nàng không nói gì, nàng không muốn