XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Của Bạo Vương

Vương Phi Của Bạo Vương

Tác giả: Nhược Nhi Phi Phi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342468

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2468 lượt.

ần lẳng lặng bên cạnh nàng, chỉ như vậy thôi y đã mãn nguyện.
Nhưng mà ý trời không thể cãi, dù cho đó là hy vọng nhỏ nhoi của y, ông trời vẫn không thành toàn, bởi vì, nàng sớm đã định sẵn thuộc về Lãnh gia, sự xuất hiện của Lãnh Như Tuyết không phải là việc ngoài ý muốn, mà là sự sắp đặt của ông trời.
Còn y, mới là người ngoài ý muốn không giữ lấy trái tim mình, mọi thứ đều kết thúc rồi, y còn lại, chỉ là một cái vỏ mai mộc.
Tẩm thất tĩnh lặng, không khí khiến người ta ngộp ngạt.
Qua một lúc lâu, Ưu Vô Song đột nhiên đẩy Tiêu Tịch ra, lấy tay lau đi nước mắt trên mặt, nhìn Tiêu Tịch, nói: “Tiêu Tịch, xin lỗi!”
Lòng Tiêu Tịch khẽ nhói đau, y thu lại sự đau khổ trong đáy mắt, đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc đen óng của Ưu Vô Song, nở nụ cười ôn nhu, nói: “Vô Song, nàng không cần nói xin lỗi với ta, ta chỉ hy vọng, nàng có thể hiểu được lòng mình, có thể biết được mình muốn gì!”
Ưu Vô Song cắn chặt môi, cố gắng đè nén nước mặt sắp tuôn ra, nói: “Tiêu Tịch, cho ta chút thời gian có được không? Cho ta thời gian, để ta quên đi….”
Trong ánh mắt của Tiêu Tịch có sự ôn nhu và ưu thương nhàn nhạt, nụ cười ôn nhu trên mặt vẫn không thay đổi, lãnh đạm nói: “Được!”
Nhìn sự ưu thương trong mắt Tiêu Tịch, Ưu Vô Song chỉ cảm thấy lòng cay đắng, người nam nhân ôn nhu như ngọc này luôn lẳng lặng bên cạnh nàng, luôn lẳng lặng bảo vệ nàng, vì nàng mà bỏ ra tất cả, nhưng trong lòng nàng lại có người khác, lại nghĩ đến người nam nhân đã làm nàng tổn thương nặng kia.
Ưu Vô Song thật sự có lỗi với Tiêu Tịch, có lỗi với người nam nhân tựa như thần tiên này, nàng nợ y, e rằng kiếp này khó mà trả hết được!
Ưu Vô Song ơi Ưu Vô Song, sao ngươi có thể nhẫn tâm gây tổn thương cho người nam nhân tốt như vậy? Sao ngươi có thể nhẫn tâm, làm theo ý mình, yên tâm như vậy mà đón nhận sự che chở và quan tâm của y?
Có lẽ, là lúc nàng nên quên rồi, thay vì tiếp tục đau khổ, sao nàng không lựa chọn buông tay? Nếu như khi ấy nàng lựa chọn chạy trốn, vậy thì, cứ để nàng tiếp tục con đường mình đã chọn đi!
Lãnh Như Tuyết, người nam nhân đã từng gây tổn thương nặng cho nàng này, người nam nhân mà nàng từng yêu sâu sắc này, có phải nàng nên mỉm cười nói lời tạm biệt với hắn?
Xe ngựa, dần dần đi trên đường phố trong kinh thành, Mạc Nhã nhìn sắc mặt âm u của Lãnh Như Tuyết, trong lòng đột nhiên không vui, nàng ta đột nhiên hỏi: “Tuyết, huynh có phải thích nữ tử đó không?”
Biểu tình Lãnh Như Tuyết bỗng cứng đờ, trầm mặc không nói gì, hắn sao có thể không thích được? Trong năm năm nay, hắn căn bản chưa từng quên nàng, nhưng còn nàng? Nay nàng đã trở thành thê tử của người khác rồi.
Mạc Nhã thấy Lãnh Như Tuyết không nói gì, đột nhiên đưa tay kéo lấy tay áo Lãnh Như Tuyết, nói: “Tuyết, Mạc Nhã thích huynh.”
Lãnh Như Tuyết nhẹ nhàng rút lại tay áo từ tay Mạc Nhã, lãnh đạm nhìn nàng ta, nói: “Người ngươi nên thích là lục hoàng huynh, chứ không phải ta!”
Mạc Nhã cố chấp nhìn Lãnh Như Tuyết, nói: “Tuyết, huynh biết muội không thích hắn ta! Khi ấy, ta chỉ thích huynh!”
Gương mặt tuấn mĩ của Lãnh Như Tuyết không có biểu cảm gì, hắn chỉ lãnh đạm nhìn Mạc Nhã, nói: “Ta sẽ không lấy bất cứ người nào.”
Ngoại trừ nàng ra, nhưng nàng đã thành thân rồi, Song Nhi Song Nhi ta làm sao có thể quên được nàng?
Mạc Nhã nhíu mày, có chút không cam tâm nói: “Tại sao? Nếu như là nữ tử khi nãy thì sao? Tuyết, huynh nói dối, huynh thích nàng ta!”
Lãnh Như Tuyết không nói gì, đối diện với sự tri vấn của Mạc Nhã, hắn đều im lặng.
Mạc Nhã là nữ nhi của một thủ lĩnh bộ lạc ở biên cương, khi hắn ở biên cương, từng có một lần, trúng phải quỷ kế của địch, cùng Lãnh Như Phong thân mang trọng thương, và cùng binh lính mất liên lạc, là phụ thân của Mạc Nhã đã cứu họ.
Sau khi vết thương họ lành lại đưa họ về với binh sĩ, và Mạc Nhã chính là quen biết hắn từ khi ấy, lần này về kinh thành, Mạc Nhã cũng theo đến, và phụ hoàng vì để ổn định biên cương, có lẽ cũng có ý định liên hôn, Lãnh Như Phong biết ý nghĩ trong lòng của ông ta, cho nên đã sớm một bước xin phụ hoàng ban hôn cho hắn ta và Mạc Nhã.
Nhưng mà Mạc Nhã đối với hành động của Lãnh Như Phong cực kì bất mãn, luôn thích bám riết lấy hắn, hôm nay, là nàng ta bám lấy hắn đến kinh thành, cho nên, hắn không còn cách nào đành cùng nàng ta ra đây, và lần ra ngoài này lại tình cờ gặp được người nhân nhi mà hắn nhung nhớ suốt năm năm nay, lại biết