Tác giả: Nhược Nhi Phi Phi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342226
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2226 lượt.
g nóng lòng của Jo Kyu Hyun, Kim Tae Yeon bất giác sửng sốt.
Ả ta vì biết được vương phi ngốc bị Jo Kyu Hyun đày đến khuôn viên trở thành thô sứ a hoàn, nên mới cố ý đề nghị với Jo Kyu Hyun việc đến khuôn viên thưởng hoa, mượn cơ hội sỉ nhục và ức hiếp vương phi ngốc kia.
Ả ta vốn sợ rằng Jo Kyu Hyun sẽ không đáp ứng, nhưng không liệu đến Jo Kyu Hyun không những rất đơn giản đồng ý mà hắn còn thể hiện bộ dạng nóng lòng nữa.
Khuôn viên.
Từng mảng từng mảng Liên Đường đang nở rộ, mảng Liên Đường phảng phất nhìn không thấy biên tựa như ngọn lửa đang rạo rực, theo từng cơn gió thổi nhẹ, vũ điệu vũ động lòng người.
Trong không khí càng tràn ngập hương thơm nồng của hoa.
Cách mảng Liên Đường đỏ không xa, dưới một gốc cây mai nở đầy hoa mai, bất khắc truyền lại từng tiếng cười thanh thúy.
Chỉ thấy cây mai nở đầy hoa kia buộc một bộ xích đu, một thiếu nam ưu tựa tinh linh tức thời đang ngồi trên xích đu, bị một thiếu nữ đẩy lên cao, tiếng cười thanh thúy ấy đích thị phát ra từ vị thiếu nam đang ngồi trên xích đu.
Đúng lúc Jo Kyu Hyun đang cùng Kim Tae Yeon đi đến khuôn viên, nhìn thấy tình cảnh ấy, Jo Kyu Hyun cơ hồ bị tiếng cười thanh thúy của vị thiếu nam ấy cuốn hút, hắn dừng bước chân, nhìn về hướng vị thiếu nam đang đung đưa trên xích đu, tuy chỉ nhìn từ xa nhưng trong chớp mắt Jo Kyu Hyun lại có cảm giác như chạm phải điện, lặng cả người.
Chỉ thấy vị thiếu nam ấy mày mục tựa họa, mục tựa thu thủy, mày tựa viễn sơn, làn da trắng nõn dưới ánh sáng mặt trời cơ hồ như phát tán ra ánh hào quang, còn nụ cười thuần khiết trên mặt cậu có phần nghịch ngợm tựa như tinh linh, cậu lúc này ngồi trên xích đu giống như một thiên thần khiến người ta động lòng.
Jo Kyu Hyun qua hồi lâu, mới không dám tin mà dụi dụi mắt mình, khẳng định lần nữa mình không nằm mơ, trong lòng bất giác dâng lên hoài nghi.
Hạ nhân trong phủ tuy hắn không biết hoàn toàn, nhưng cũng gặp không ít, nhưng mà hắn khẳng định, hắn tuyệt đối chưa hề gặp qua vị thiếu nam ngồi trên xích đu kia, nhìn thấy y phục thô sứ a hoàn trên người cậu, hiển nhiên cậu là một thô sứ a hoàn trong khuôn viên, nhưng một thô sứ a hoàn vào lúc này đung đưa xích đu? Quản sự ma ma này làm việc kiểu gì thế?
Hơn nữa, nhìn dáng vẻ của vị thiếu nam ấy, đâu có giống một thô sứ a hoán? Một thô sứ a hoàn có gan chơi đùa vào lúc này sao?
Còn Kim Tae Yeon đi bên cạnh Jo Kyu Hyun nhìn thấy hắn ngẩn ngơ xuất thần nhìn đứa a hoàn trên xích đu, trong lòng bỗng nhiên có chút không vui, sau khi ả ta nhìn thấy dung mạo của vị thiếu nam trên xích đu, cảm giác bất an và đố kị bỗng dâng lên.
Bởi vì vị thiếu nam đang đung đưa trên xích đu ấy quá xinh đẹp, nụ cười trên mặt cậu ta thuần khiết tựa như thiên thần, khiến ả hổ thẹn trước cậu ta.
Vị thiếu nam ngồi trên xích đu ấy chính là Lee Sung Min, bây giờ cậu đang rất vui, cho nên không phát hiện sự xuất hiện của Jo Kyu Hyun, cậu nhìn Ji Yeon, cao hứng nói: “Ji Yeon, ngươi đẩy mạnh chút nào!”
Ji Yeon đang định nói chuyện, bỗng nhìn thấy hình bóng Jo Kyu Hyun và Kim Tae Yeon, bị dọa đến khụy cả chân, suýt chút ngã xuống đất.
Lee Sung Min vốn không nhìn thấy Jo Kyu Hyun, cho nên thấy Ji Yeon không tiếp tục đẩy xích đu, cảm thấy kì lạ, liền hoài nghi mà hỏi: “Ji Yeon, ngươi sao thế?”
Ji Yeon sắc mặt trắng bệt, nàng ta không biết lấy đâu ra sức lực, đột nhiên giữ lấy chiếc xích đu của Lee Sung Min, run rẩy nói: “Sung Min, vương…vương gia và Kim thị nhân đến rồi”
Vương gia? Lee Sung Min nhe thấy lời nói của Ji Yeon bất giác bị dọa đến giật cả mình, cậu nhanh chóng nhảy từ trên xích đu xuống, giữ chặt lấy tay áo Ji Yeon, gấp gáp hỏi: “Hắn ở đâu?”
Ji Yeon run rẩy, chỉ tay về hướng sau lưng Lee Sung Min.
Trong lòng Lee Sung Min dự thấy sự việc không ổn, cậu quay lại quả nhiên nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của Jo Kyu Hyun và mĩ nhân đang tức đến đen của mặt đang bước vào cửa của khuôn viên, lúc này họ đang nhìn cậu chằm chằm.
Nhìn thấy Jo Kyu Hyun, Lee Sung Min bị dọa đến hồn siêu phách lạc, cậu nghĩ cũng không nghĩ lập tức kéo lấy áo Ji Yeon, vội vàng nói: “Chạy mau, ngươi còn đứng đó làm gì?”
Phản ứng của Lee Sung Min nằm ngoài dự đoán của Ji Yeon, nàng ta cho rằng, Lee Sung Min cả gan kiêu ngạo trước mặt quản sự ma ma, nhất định có quan hệ gì với vương gia, nhưng mà, nàng ta không ngờ rằng, Lee Sung Min hễ thấy vương gia như thấy quỷ vậy, lập tức kéo lấy nàng ta chạy.
Trong lòng nàng ta tuy hoài nghi, nhưng lại không tự chủ m