Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Của Bạo Vương

Vương Phi Của Bạo Vương

Tác giả: Nhược Nhi Phi Phi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342476

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2476 lượt.

hắn ta trước giờ luôn tươi cười, bất kể nàng ta có lớn tiếng cãi nhau với hắn ta, trên mặt hắn ta vẫn là nụ cười đùa cợt thế gian bất biến ấy.
Nhưng nay, trên mặt hắn ta lại xuất hiện vẻ mặt ưu thương, tại sao? Không lẽ, là vì người nữ nhân xinh đẹp đó sao? Nàng ta là ai? Có liên quan gì đến quá khứ của Tuyết và hắn ta?
Mạc Nhã nhìn thần sắc lạc mạc của Lãnh Như Phong, và cả sự kiên định trong mắt hắn ta, trong lòng đột nhiên có cảm giác kì lạ, không biết là vì vẻ ưu thương trên mặt hắn ta hay vì ánh mắt kiên định của hắn ta.
Tóm lại, Lãnh Như Phong hôm nay, khiến nàng ta có cái nhìn khác, khiến lòng nàng ta có chút cảm giác nhói đau.
Nàng ta trầm mặc một lúc, cắn môi, nói: “Ta thật không hiểu, người Tây Diệm các người sao cứ hay vòng vo, thích thì thích, không thích thì không thích, tại sao phải vì người không liên can mà tổn hại người mình yêu chứ? Nếu như là ta, ta cũng sẽ không tha thứ cho những việc làm năm xưa của Tuyết!”
Lãnh Như Phong nghe thấy lời Mạc Nhã, miễn cưỡng nở nụ cười, lẩm bẩm nói: “Đúng a, chính vì năm ấy Như Tuyết quá mềm lòng, cho nên, họ mới xa cách năm năm, kì thực, trong năm năm nay, trong lòng Như Tuyết e là đã vô cùng hối hận về việc làm năm xưa của mình, chỉ là giai nhân đã rời khỏi, có hối hận thì đã sao chứ? Hy vọng lần này họ sẽ không còn phải xa nhau………….”
Mạc Nhã nhìn bộ dạng thất thần của Lãnh Như Phong, đột nhiên nói: “Lãnh Như Phong, kì thực ngươi cũng thích nữ tử đó đúng không?”
Lãnh Như Phong khẽ sửng sốt, hắn ta hồi thần, nhìn về phía Mạc Nhã, không hề trả lời nàng ta, trầm mặc một lúc lâu, đột nhiên đưa tay ôm Mạc Nhã vào lòng, cúi đầu khẽ chạm nhẹ vào đôi môi mềm mại của nàng ta một nụ hôn, sau đó không đợi Mạc Nhã kịp phản ứng lại, đã bỏ nàng ta ra.
Mạc Nhã chỉ cảm thấy ‘Đùng’ một tiếng, đầu óc nhất thời trống không, qua một lúc sau, nàng ta mới hồi thần, phẫn nộ nhảy cẫng lên, nhìn Lãnh Như Phong tức giận nói: “Lãnh Như Phong, tên khốn kiếp! Sao ngươi có thể làm việc đó……. đối với ta………”
Nhìn Mạc Nhã đỏ ửng mặt, Lãnh Như Phong hồi phục bộ dạng thường ngày, tựa cười phi cười mà nói: “Nàng ta vương phi sắp cưới của ta, cho ta hôn một cái thì có vấn đề gì?”
“Ngươi……ngươi….ngươi đi chết đi!” Mạc Nhã tức giận, nàng ta căm hận nhìn Lãnh Như Phong, tiếc là vẻ mặt đỏ ửng của nàng ta, khiến nàng ta nhìn không có sức thuyết phục.
Lãnh Như Phong nhìn bộ dạng nhảy cẫng lên vì giận của Mạc Nhã, không nhịn được cười thành tiếng, nói: “Ta mà chết rồi, nàng phải làm sao? Không lẽ, nàng muốn chưa qua cửa mà đã trở thành quả phụ?”
Mạc Nhã bị lời nói của hắn làm cho thẹn đến nỗi nói không thành lời, nàng ta căm giận dậm chân, sau đó xông ra ngoài, sau lưng, là tiếng cười vui vẻ của Lãnh Như Phong.
Vô Trần điện.
Ưu Vô Song khẽ cử động người, sau đó dần dần mở mắt ra, đập vào mắt là trướng màn vừa xa lạ nhưng lại vừa quen thuộc. Trong đầu nàng trống không, có chút bàng hoàng không biết mình đang ở đâu.
Đột nhiên một tiếng nói thanh thúy truyền đến: “Vương phi, người tỉnh rồi?”
Vương phi? Trong lòng Ưu Vô Song bỗng giật nảy, nàng đột nhiên quay đầu lại nhìn, thấy một thiếu nữ bộ dạng a hoàn đang mặt mày hớn hở nhìn nàng.
Ưu Vô Song vội ngồi từ trên giường dậy, biểu tình kinh hãi quan sát xung quanh, tất cả những thứ này, đối với nàng mà nói, xa lạ biết bao, nhưng cũng vừa thân thuộc biết bao, đây rõ ràng là Vô Trần điện!
Là nơi ở của nàng năm năm trước! Sao nàng lại ở đây?
Nàng đột nhiên nhớ lại, trước đó, nàng đưa vải đến hộ gia ở Tây thành, và ở đó, nàn gặp Lãnh Như Tuyết, còn bây giờ, sao nàng lại ở đây? Sao nàng lại đột nhiên ngất đi?
Nghĩ tới đây, trong lòng Ưu Vô Song bất giác phẫn nộ, người nam nhân chết tiệt đó, cư nhiên bỉ ổi như vậy, rõ ràng là hắn giăng sẵn bẫy, vì mục đích bắt nàng trở về thất vương phủ!
Nhìn thấy Ưu Vô Song thần không bất thiện, người nữ tì đó bất giác sợ giật mình. Nàng ta lùi sau một bước, nhìn Ưu Vô Song, nói: “Vương phi, người sao vậy?”
Ưu Vô Song trong lòng đang phẫn nộ, nghe thấy lời của nữ tì đó, bất giác tức giận nói: “Đừng gọi ta là vương phi, ta không phải là vương phi của các ngươi!”
Người nữ tì ấy bị thái độ tức giận của Ưu Vô Song dọa sợ, chỉ thấy nàng ta hai gối mềm nhũn, quỳ xuống đất, run lẩy bẩy nói: “Vương phi bớt giận, có phải nô tì đã làm gì sai không?”
Ưu Vô Song thấy nữ tì ấy đột nhiên quỳ xuống, bất giác sững sốt,