Tác giả: Nhược Nhi Phi Phi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342521
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2521 lượt.
y nhìn có vẻ mệt mỏi và già đi, mấy năm nay không gặp, nàng phát hiện, mẹ nàng đã già đi rất nhiều, thậm chí, hai bên tóc đã xuất hiện vài lọn tóc bạc.
Nhìn khuôn mặt từ ái của mẹ, Ưu Vô Song bất giác nhớ lại lúc còn nhỏ.
Lúc còn nhỏ, nàng luôn sà vào lòng mẹ làm nũng, còn mẹ, luôn không ngừng dỗ nàng, lúc còn nhỏ, tình yêu của mẹ nàng đối với nàng là không che giấu, mãi cho đến khi nàng dần dần lớn lên, mẹ nàng mới từ từ bắt đầu xa lánh nàng.
Lúc ấy, nàng không hiểu tại sao mẹ nàng lại đột nhiên trở nên lạnh nhạt như vậy, nhưng bây giờ nàng lại đột nhiên hiểu tấm lòng của mẹ, trong lòng mẹ, có phải cho rằng chỉ cần xa lánh nàng, thì trong thời khắc chia xa mới không đau khổ như vậy? Đây là nỗi khổ của cha mẹ nàng sao?
Có phải họ sớm đã biết họ sẽ mất đi nàng, cho nên mới cố ý lạnh nhạt với nàng, xa lánh mối thân tình này với nàng?
Nghĩ tới đây, sống mũi Ưu Vô Song bất giác cay cay, nhẹ nhàng đặt bức tranh trong tay xuống, ôm lấy mẹ, nghẹn ngào nói: “Mẹ, xin lỗi.”
Còn người phụ nữ trung niên hai tay cũng ôm chặt Ưu Vô Song, nước mắt trên mặt sớm đã như mưa, con gái của bà ta, con gái bà ta yêu nhất, đêm hôm nay, sẽ mãi mãi rời xa bà ta.
Còn Tiêu Hạn nhìn hai mẹ con ôm chặt lấy nhau, ánh mắt thoáng qua tia động dung, hắn ta định nói gì đó, nhưng cuối cùng cũng hóa thành tiếng thở dài không thể phát giác.
Chính trong lúc này, giáo sư Ưu cũng bước đến, nhìn hai người ôm lấy nhau, ánh mắt chứa đầy sự ai sầu nồng nặc, do dự một lúc, cuối cùng cũng mở miệng nói: “Lệ Thục, không phải đã nói là không để Tiểu Song đau lòng sao? Sao em lại ài……”
Người phụ nữ trung niên ôm lấy Ưu Vô Song, nghẹn ngào nói: “Mạc Hiên, nó là con gái em a con gái em sao ông trời lại tàn nhẫn như vậy?”
Nói rồi, bà ta cư nhiên lớn tiếng khóc.
Trong lòng Ưu Vô Song cay cay, nước mắt cũng lặng lẽ tuôn như suối, nàng ôm chặt lấy mẹ, lòng cũng một mảng bi ai.
Giáo sự Ưu lặng lẽ nhìn hai mẹ con ôm nhau òa khóc, mắt cũng lấp láy nước mắt, qua một lúc sau, ông ta mới nhìn sắc trời ngoài cửa sổ, sau đó cùng với Tiêu Hạn nhìn nhau, sau đó mới bước lên trước tách hai mẹ con ra, ôm người vợ khóc nức nở vào lòng, sau đó nói với Ưu Vô Song: “Tiểu Song, con theo bác sĩ Tiêu vào trong phòng đi, anh ta có chuyện muốn nói với con.”
Dứt lời, ông ta hạ quyết tâm, không nhìn vẻ mặt không nỡ của Ưu Vô Song, ôm lấy vợ, vào trong phòng.
Ưu Vô Song nhìn theo hình bóng của ba và mẹ, không biết từ lúc nào, người ba vốn trẻ trung đẹp trai và người mẹ xinh đẹp dịu dàng đã già như vậy rồi?
Nước mắt nàng không khống chế được tuôn rơi, nàng không phải là đứa con gái hiếu thảo, nàng rất ích kỉ, ích kỉ chỉ lo cho bản thân mình mà trước nay chưa từng quan tâm qua cảm nhận của ba mẹ.
Tiêu Hạn lẳng lặng nhìn Ưu Vô Song, qua một lúc lâu, mới vỗ nhẹ vai Ưu Vô Song, nói: “Ưu cảnh quan, đi theo tôi.”
Nói rồi, hắn ta không đợi Ưu Vô Song nói gì, đã quay người đi vào căn phòng vốn dĩ thuộc về Ưu Vô Song.
Ưu Vô Song lần nữa nhìn cánh cửa phòng đóng chặt của ba mẹ, sau đó lau đi nước mắt trên mặt, cẩn thận cuốn bức tranh đó lại, sau đó cắn môi, bước vào trong phòng.
Căn phòng này, vốn dĩ là lúc nhỏ Ưu Vô Song sống, mãi cho đến khi mười tám tuổi, nàng mới dọn ra ngoài.
Nay đã qua nhiều nay, nhưng bài trí trong căn phòng này vẫn không có chút gì thay đổi, tất cả mọi thứ, vẫn ngăn nắp để yên tại vị trí của nó, căn phòng không nhiễm chút bụi, phảng phất như nàng vẫn còn sống ở đây.
Điều duy nhất không giống là, căn phòng này bây giờ không mở đèn, mà chỉ đốt vô số cây nến, những ngọn nến ấy, khiến bóng người mờ ảo, ẩn hiện lộ ra tia thần bí.
Tiêu Hạn đứng quay lưng với nàng, lặng lẽ đứng giữa căn phòng.
Nhìn mọi thứ ở đây, Ưu Vô Song bất giác có chút ngờ hoặc hỏi: “Bác sĩ Tiêu, đây là?”
Mâu đen của Tiêu Hạn dưới ánh nến mờ ảo ấy phát ra tia sáng quỷ dị, hắn ta không quay đầu lại, mà quay lưng lại với Ưu Vô Song, lãnh đạm nói: “Ưu cảnh quan, cô hãy nằm lên giường đi.”
Ưu Vô Song nghe thấy lời của Tiêu Hạn, khẽ sững sốt, nàng mở miệng, muốn hỏi gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không nói ra, mà chỉ có chút do dự, làm theo lời dặn của Tiêu Hạn, người và quần áo cùng nằm lên giường.
Và đúng vào lúc này, bên ngoài cửa sổ mở lớn, một vầng trăng sáng đến có chút chói mắt lúc này đang lặng lẽ treo ngoài cửa sổ, ánh sáng mà nó phát ra, chiếu đúng lên người Ưu Vô Song.
Sau khi Ưu Vô