Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau
Tác giả: Nhược Nhi Phi Phi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342531
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2531 lượt.
i sai rồi, ta sai quá lớn.
Thì ra, tất cả chẳng qua là âm mưu của phụ hoàng, và âm mưu của người chính là trừ đi ta.
Trong lúc tức giận, ta giết người đến tuyên chỉ, chuẩn bị xong cá chết lưới rách.
Tuy nhiên, chính trong lúc này, nàng lại xuất hiện, nàng vội vã đi về phía Lãnh Như Tuyết, và tỉ mỉ băng bó vết thương cho hắn, và đối với người đứng đối diện như ta, nhìn như không thấy.
Trong lòng đau đớn, đây là tại sao? Tại sao? Nàng tại sao lại xuất hiện ở đây? Nàng không phải ở hoàng cung sao?
Sự lãnh khốc vô tình của phụ hoàng, cùng với việc nhìn như không thấy của nàng, khiến lòng ta chịu đả kích lớn, ta ôm tia hy vọng cuối cùng, hỏi nàng trong lòng có ta hay không.
Nhưng, câu trả lời của nàng, lại đánh ta xuống vực sâu của địa ngục, thì ra, từ trước đến nay đều là ta tự mình đa tình, trong lòng nàng, căn bản không có ta, thậm chí ngay cả một chút vị trí cũng không có!
Ta tuyệt vọng rồi, ta mất đi tất cả, cũng mất đi nàng, ta không cam tâm, ta thật sự không cam tâm!
Nhìn bóng dáng nàng dìu Lãnh Như Tuyết rời khỏi, ta đã bị sự tuyệt vọng và đố kị căm hận trong lòng ép đến mất lí trí, trong giờ khắc đó, điều duy nhất ta nghĩ trong lòng, cư nhiên là muốn Lãnh Như Tuyết chết, chỉ cần hắn chết nàng sẽ trở về bên cạnh ta, chỉ cần hắn chết, ta mới có thể đoạt lại tất cả những gì thuộc về ta.
Trong giấy phút ấy, ta bất chấp tất cả xông về phía Lãnh Như Tuyết, mũi kiến sắc nhọn căm hận đâm về phía hắn, không có chút do dự và trì trệ, trong giây phút ấy, ta biết, ta thật sự muốn hắn chết, dù cho có cùng nhau chết, ta cũng không tiếc.
Nhưng, nhưng tại sao, tại sao nàng lại không màng thân mình chắn mũi kiếm cho hắn? Khi ta không thu được thế, mũi kiếm nhọn đâm sâu vào ngực nàng, trong giấy phút ấy, tim ta phảng phất như bị thứ gì đó xé toạt ra.
Đau, cơn đau trước nay chưa từng có, tràn ngập lòng ta, giây phút ấy, ta cơ hồ đau đến mất tri giác, ta cứ như vậy mở to mắt nhìn nàng ngã trong vũng máu, cả người ta phảng phất như mất đi linh hồn.
Ta lạc lõng nhìn nàng, máu tươi đó, không ngừng trào ra từ trong người nàng, sắc mặt nàng trắng như giấy, nhưng vẫn nở nụ cười, nàng đang cười? Không lẽ, nàng yêu Lãnh Như Tuyết đến mức cam tâm vì hắn mà chết sao?
Không, ta không tin, ta không tin nhìn nàng, hỏi nàng, tại sao như vậy?
Nàng đã cười, tuy trong giây phút đó, nàng nằm trong vũng máu, nhưng nàng đã cười, thật sự đã cười, lần đầu tiên ta phát hiện, nụ cười của nàng đẹp đến như vậy, thuần khiết đến như vậy, nàng nói, nàng không nợ ta nữa, khi ấy ta cứu nàng, và nay mũi kiếm này, đã trả hết sạch.
Thật sự trả sạch rồi sao? Ta không biết.
Ta chỉ biết, trái tim ta, đã bị nàng mang đi, nàng để lại cho ta, chỉ có nỗi đau bất tận, trong bất tri bất giác, nàng đã cướp đi trái tim ta, đúng vậy, nàng trả sạch tất cả rồi, nhưng, chỉ duy nhất không trả trái tim lại cho ta.
Nơi tim ta, chỉ có một vết lủng đang rỉ máu, nơi đó, rất đau, rất đau.
Đau đến mức ta đứng không vững, khụy mạnh xuống đất.
Ta nghe thấy tiếng gào xé toạt tâm phế của Lãnh Như Tuyết, vẻ mặt ta bàng hoàng, ta chỉ lẳng lặng, không cử động, bởi vì, bây giờ ta chỉ còn lại một cái vỏ trống không, một cái vỏ không có linh hồn. Còn thứ gì đang chờ đợi ta ở phía trước, ta đã không còn để tâm nữa.
Ta cuối cùng vẫn tổn hại nàng, chính tay làm cho nàng bị thương như vậy, nhưng mà không sao, ta rất nhanh sẽ đi bồi nàng, ở kiếp sau, ta nhất định không buông tay lần nữa.
Sau đó, ta cuối cùng từ phụ hoàng biết được, nàng chưa chết, khi biết được tin này, ta nhẹ cả người, đồng thời, trong lòng vô cớ có một cảm giác thất vọng.
Ta vốn dĩ đã chuẩn bị sẵn, nếu như nàng chết rồi, ta tuyệt đối không sống đơn độc, nhưng cuối cùng ta và nàng cũng không có duyên phận, ông trời, thậm chí ngay cả cơ hội để ta chết cùng nàng cũng không cho ta.
Tuy nhiên, trong lặng lẽ, ta cuối cùng cũng tin vào vận mệnh, trong cái truyền thuyết trăm năm ấy, nàng là hoàng hậu, nàng định sẵn là hoàng hậu của Tây Diệm, nhưng lại không phải là hoàng hậu của ta, nàng thuộc về Lãnh Như Tuyết, thuộc về người nam nhân từ nhỏ đã cướp đi tất cả những gì thuộc về ta.
Ta vốn cho rằng phụ hoàng và Lãnh Như Tuyết sẽ giết ta, ta cũng còn không quan tâm.
Nhưng, phụ hoàng không làm như vậy, người nhốt ta trong lao, mấy tháng sau, đột nhiên hạ thánh chỉ, cho ta rời khỏi kinh thành, đến một nơi cách kinh thành xa xôi nh