Tác giả: Nhược Nhi Phi Phi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342282
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2282 lượt.
n người y.
Tất cả việc này, căn nguyên là một truyền thuyết lâu đời của vương triều Beakje, trong truyền thuyết, ba trăm năm trước, vương triều Beakje xuất hiện một người hiếm thấy, người này cực kì thông minh, là một vị vương gia tuấn mĩ vô cùng, người này từ nhỏ đã có năng lực dự đoán trước tương lai, người ấy tính được sau này ba trăm năm sau, vương triều Beakje sẽ có một đại nạn, nếu như không thể hóa giải, vương triều Beakje sẽ lâm vào cảnh vạn kiếp bất phục. (nói chung là vĩnh viễn mất nước)
Và vị vương gia này còn tính được, muốn hóa giải đại nạn này tuy cần nhiều tiền tài, cho nên, người ấy quyết định chôn kì trân diệu báu tại một nơi bí mật, để đời sau dùng để hóa giải đại nạn.
Nhưng mà, vương triều Beakje lâm vào đại nạn đều do thiên ý, vị vương gia ấy thay trời hành đạo là không thể cho nên vị vương gia ấy đã hao tổn tâm tư mới tính ra được, chỉ có một vị nam tử số mạng kì quái mới có năng lực hóa giải được nơi cất giấu bảo tàng, bởi vì linh hồn của cậu ta đến từ một thế giới không được biết đến, do đó, vị vương gia đó để lại một bức thư làm bằng tơ, để hậu thế gặp đại nạn có thể dùng để tìm ra vị nam tử này, và lập nam tử này thành vương phi hay hoàng hậu, có như vậy, mới có thể hóa giải đại nạn của vương triều Beakje.
Tuy nhiên, những việc này đều là cơ mật của hoàng gia, trong thời đại này, chỉ có đương kim hoàng thượng và thái tử mới biết, cho nên, hắn ta thân là thái tử, mới có thể biết được việc này.
Và đây cũng chính là mục đích mà hắn ta muốn có được Lee Sung Min.
Nhưng mà hắn ta cuối cùng cũng không tin truyền thuyết ấy, hắn ta cho rằng, đó chẳng qua chỉ là lời đồn đại của người có tâm địa xấu xa, cho nên khi Lee Teuk tìm đến hắn ta, hắn ta căn bản không tin lời của Lee Teuk, cũng không làm theo yêu cầu của Lee Teuk mà cưới Lee Sung Min làm thái tử phi.
Tuy rằng Lee Sung Min thực sự khiến người khác cảm thấy kì quái, người từ nhỏ ngốc nghếch như cậu, sau khi thành thân lại hồi phục thần trí, nhưng mà về việc liên can đến truyền thuyết đại nạn, Jo Kyu Jong không chịu tin, hắn ta cho rằng, những việc này chẳng qua chỉ là trùng hợp, hoặc là Lee Sung Min căn bản không ngốc nghếch, mà là do cậu cố ý giả điên giả dại để thoát khỏi Lee phủ, mẹ con Lee Yoo Ra không còn uy hiếp được cậu ta, cậu ta mới không tiếp tục giả điên dại nữa.
Nghĩ tới đây, tay Jo Kyu Jong khẽ siết chặt, ánh mắt thoáng qua tia quả quyết, hắn ta đường đường là thái tử một nước, làm sao có thể dễ dàng tin nhưng lời truyền thuyết hư vô ấy?
Hắn ta càng không tin, cái gì thiên ý! Hơn nữa, với sự sủng ái của phụ hoàng dành cho Jo Kyu Hyun bây giờ, hắn ta không thể trở mặt với Jo Kyu Hyun, nếu không đối với hắn ta không có chút lợi ích gì!
Không lẽ, vương triều Beakje, thật sự vì một nam tử yếu ớt mà lâm vào cảnh đại nạn? Quả là chuyện nực cười!
Thất vương phủ.
Lee Sung Min đang đứng ở tiền viện của Vô Trần điện, chán nản nhìn mây trắng trôi trên trời.
Từ khi đi tham gia sinh khắc của Lee Yoo Ra, đã qua bảy tám ngày, cậu vì mất máu quá nhiều mà cơ thể suy nhược, nay cũng hồi phục lại.
Từ khi cậu bị Jo Kyu Hyun bồng về phủ đã một mực ở tại Vô Trần điện, Jo Kyu Hyun cũng không còn làm khó cậu, trong lúc cơ thể cậu dần hồi phục, luôn muốn hỏi Jo Kyu Hyun về việc hưu thư, nhưng mà, Jo Kyu Hyun cứ như cố ý, mấy ngày này, cậu cứ không gặp được thân ảnh của hắn.
Mà Thất vương phủ lại chiếm diện tích cực lớn, nếu như cậu kiên quyết tìm tên Jo Kyu Hyun cố ý trốn tránh cậu thì quả thật khó như lên trời.
Cho nên, cậu chỉ có thể chán chường đợi ở Vô Trần điện, đợi Jo Kyu Hyun đến, lấy được hưu thư và rời khỏi đây.
Một trận bước chân nhẹ nhàng truyền lại, Eun Jung tay cầm một chiếc áo khoác, nhẹ nhàng bước tới sau lưng Lee Sung Min, khoác lên cho cậu, ngữ khí kì lạ hỏi cậu: “Thiếu gia, bên ngoài trời lạnh, cơ thể người chưa hồi phục, sao không mặc thêm chiếc áo mới ra đây.”
Lee Sung Min quay đầu nhìn Eun Jung cười, nói: “Eun Jung, sao ngươi giờ mới tới? Những ngày này, ta sắp buồn chết rồi……..”
Lời của Lee Sung Min còn chưa dứt, đột nhiên không xa đó truyền lại một âm thanh kinh hoàng, tiếp đó là một trận khóc ỏm tỏi.
Lee Sung Min nhíu mày, có chút nghi hoặc nhìn Eun Jung nói: “Eun Jung, là ai khóc vậy? Xảy ra chuyện gì?”
Eun Jung cũng ngờ hoặc nhìn Lee Sung Min, trầm ngâm một lúc, nói: “Thiếu gia, tiếng khóc này từ Kim viện truyền tới, không lẽ Kim thị nhân lại đánh hạ