Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Của Bạo Vương

Vương Phi Của Bạo Vương

Tác giả: Nhược Nhi Phi Phi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342293

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2293 lượt.

ất giác dâng lên cảm giác bất an, bởi vì cậu nhìn không thấu Jo Kyu Hyun nghĩ gì, không biết tại sao, với nụ hôn vô cớ và ánh mắt âm trầm như nước của Jo Kyu Hyun khiến cậu vô cớ sợ hãi!
Cậu không muốn tiếp tục lưu lại Thất vương phủ, cậu không nguyện ý nhìn thấy Jo Kyu Hyun!
Nhưng mà trong thời phong kiến cổ đại này, thân phận cậu là vương phi của Jo Kyu Hyun, qua những ngày này, cậu cũng biết được không ít về thời đại này.
Trong thời phong kiến này, một kẻ nếu bị phu quân từ khỏi phủ thì không thể tự ý rời đi, thậm chí ngay cả ra khỏi phủ cũng cần thông qua sự đồng ý của phu quân, nếu không là không giữ phụ đạo.
Người khác làm sao nhìn cậu, cậu không để tâm, nhưng điều cậu để tâm là với thân phận này của cậu, nếu như cậu tự ý rời khỏi, ngày tháng sau này e là không an bình.
Bởi vì ở đây nếu tự ý rời khỏi nhà phu quân thì cũng như tội phạm truy nã ở thế kỉ 21, không có văn điệp chứng minh thân phận để thông quan, cậu thậm chí ngay cả kinh thành còn rời không khỏi.
Còn lưu lại kinh thành, muốn trốn người của Thất vương phủ, căn bản là chuyện không thể.
Nghĩ tới đây, dù có thông minh như cậu cũng không nghĩ ra được chủ ý nào để rời khỏi Thất vương phủ, rời khỏi Jo Kyu Hyun.
Bắt cậu lưu lại Thất vương phủ, cậu sao cam tâm chứ? Đừng nói mấy nữ nhân trong phủ và mụ Lee ma ma độc ác không biết lúc nào sẽ tìm đến cậu, chỉ một mình Jo Kyu Hyun với khuôn mặt lục nguyệt thiên (ý là tính tình thất thường), cậu đã chịu không nổi rồi!
Không được, cậu nhất định phải nghĩ ra cách rời khỏi đây, rồi khỏi tên nam nhân dễ thay đổi Jo Kyu Hyun, nếu cứ tiếp tục như vậy cậu sẽ điên mất!
Trong lòng Lee Sung Min đang tính toán cách rời khỏi, không để tâm bên lối đi của Vô Trần điện, đột nhiên có một vị thiếu niên mặc trang phục tiểu tốt không mấy bắt mắt, chỉ thấy hắn ta đang theo lối đi từ từ bước đến bên Lee Sung Min.
Lee Sung Min vì trầm luân trong tâm sự, cho nên đối với một tiểu tốt trong phủ căn bản không chú ý, cậu chỉ lãnh đạm nhìn sơ hắn ta một cái, sau đó cúi đầu tiếp tục suy tư. Căn bản không nhìn thấy ánh mắt tiểu tốt thoáng qua tia kì lạ.
Ngay lúc vị tiểu tốt ấy đi ngang qua người Lee Sung Min, đột nhiên hắn ta dừng bước chân, nhẹ nhàng nói với Lee Sung Min: “Vương phi.”
Lee Sung Min cho là hắn ta đang chào mình, nên chỉ tùy miệng ừ một tiếng, tiếp tục đi về phía trước, nhưng mà vị tiểu tốt lúc này lại làm ra một động tác không hợp quy cũ, chỉ thấy hắn ta đưa tay kéo nhẹ áo Lee Sung Min, hạ giọng nói: “Vương phi, hậu viện có người tìm vương phi.”
Bước chân Lee Sung Min khẽ dừng lại, lập tức quay đầu lại nhìn tiểu tốt, nhưng lại thấy vị tiểu tốt này cực kì lạ mắt, cậu không hề quen biết.
Nhưng mà điều này không có nghĩa là tiểu tốt này không phải là người của Thất vương phủ, bởi vì, Thất vương phủ cực lớn, hạ nhân trong phủ không ngàn người thì cũng có tám trăm, cậu đến đây chưa lâu, cho nên cậu chưa gặp qua tiểu tốt này cũng là thường tình.
Nhưng mà, vị thiếu niên này thân mặc trang phục tiểu tốt của Thất vương phủ, nhưng hắn ta dù thế nào cũng là người lạ, cho nên, sau khi bị người khác liên tục hãm hại hai lần, trong lòng Lee Sung Min đối với người khác đã có sự cảnh giác cao, cho nên cậu không lập tức hỏi ai muốn gặp cậu, mà chỉ lạnh lùng nhìn tiểu tốt, hỏi: “Ngươi là ai?”
Và điều ngoài dự đoán của Lee Sung Min là, vị tiểu tốt ấy đối mặt với ánh lạnh lùng của cậu lại không có chút kinh hãi, mà chỉ mỉm cười, đáp: “Vương phi yên tâm, tiểu nhân không hại vương phi, tiểu nhân là tới giúp vương phi.”
Lee Sung Min tuy không phải là chủ nhân của thân xác này, nhưng cậu đối với thân thế của Lee Sung Min ngốc nghếch cực kì hiểu rõ, nhưng mà cậu bây giờ đã gả cho Jo Kyu Hyun trở thành vương phi của hắn, trong thời cổ đại này, con cái xuất giá tựa như nước đã đổ, Lee thừa tướng kia tuy quyền cao chức trọng, nhưng mà vì thân phận cao thấp, ông ta ngay cả nhìn con trai còn không thể tùy ý, càng không cần nói đến phái người tới giúp.
Cho nên tiểu tốt này tuyệt đối không phải do Lee thừa tướng sai đến, và cậu đến đây, trừ bốn bề kẻ địch ra, căn bản không có bằng hữu, làm sao có người hảo tâm đến giúp cậu?
Vì vậy, Lee Sung Min căn bản không tin lời tiểu tốt này, vẫn lạnh lùng nhìn hắn ta nói: “Ngươi chẳng qua chỉ là một hạ nhân nho nhỏ, lại nói không biết ngượng là đến giúp vương phi ta, ngươi không cảm thấy, lời của ngươi khó khiến người khác tin sao?”
Dứt lời, Lee Sung Mi