Tác giả: Nhược Nhi Phi Phi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342305
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2305 lượt.
nói: “Kyu Hyun, đệ biết là huynh không đoạt bất cứ thứ gì với đệ, tuy huynh không phủ nhận huynh thật sự bị cậu ấy thu hút, thậm chí đã đến mức độ không thể tự chủ, nhưng mà, đệ hãy tin huynh, huynh tuyệt đối không làm bất gì điều gì bất lợi với đệ.”
Nói tới đây, Jo Kyu Sik ngập ngừng, lại nói: “Việc đã như vậy, đệ đã không nguyện ý từ cậu ấy, vậy thì, huynh chỉ yêu cầu đệ một việc, đó là, hy vọng đệ có thể đối xử tử tế với cậu ấy! Trừ điều này ra, huynh không còn yêu cầu gì nữa.”
Nghe thấy lời nói của Jo Kyu Sik. Jo Kyu Hyun không trả lời hắn ta, hắn không biết hắn có thể làm được không, đối xử tử tế với cậu, bởi vì mỗi lần hắn và cậu gặp nhau, cậu đều có thể dễ dàng khơi dậy nộ khí của hắn, sự lạnh lùng và điềm tĩnh của hắn trước mặt cậu, thường mất đi sự khống chế.
Jo Kyu Sik thấy Jo Kyu Hyun trầm mặc không nói gì, không nhịn được có chút thất vọng: “Kyu Hyun, không lẽ, ngay cả yêu cầu nho nhỏ này của huynh đệ cũng không đáp ứng?”
Jo Kyu Hyun trầm mặc ít lâu, mới đáp: “Lục hoàng huynh, ta không biết, bởi vì mỗi lần gặp cậu ấy, ta đều không thể nhịn được cơn giận của chính mình, nhưng mà, ta có thể đáp ứng huynh, nếu như ta thật sự không thể đối xử tốt với cậu ấy, vậy thì, ta sẽ cho cậu ấy hưu thư, để cậu ấy rời khỏi đây.”
Dứt lời, Jo Kyu Hyun không thèm lo Jo Kyu Sik, một mình quay người rời đi. Bởi vì, hắn phát giác, sau khi nói câu này, nơi nào đó sâu thẳm trong tim hắn bỗng có cảm giác nhói đau.
Hắn tuy đáp ứng Jo Kyu Sik, nói là nếu như không thể đối xử tốt với cậu hắn sẽ để cậu rời đi, nhưng mà, trong lòng hắn lại không muốn, tới lúc đó, liệu hắn có thể buông tay?
Không ai có thể cho hắn đáp án, ngay cả chính hắn, cũng không thể.
Vô Trần điện.
Lee Sung Min đang ngồi trong vườn, ngơ ngẩn nhìn cái hồ sen nho nhỏ cong cong.
Bây giờ đang vào đông hàn, hoa sen trong hồ sớm đã khô héo, chỉ còn lại một cành cây héo hon. Bởi vì, những ngày này, thời tiết đặc biết lạnh, nguyên nhân là do liên tục có tuyết rơi suốt mấy ngày, nước trong hồ đã đóng thành một lớp băng dày.
Những lớp băng trắng và những cành cây khô đóng băng lại với nhau, nhìn rất tiêu điều, lãnh tịnh.
Dù vậy, Lee Sung Min cũng không có tâm trạng thưởng thức cảnh sắc trước mặt, trong đầu cậu, vẫn đang suy tính những lời mà Jo Kyu Sik nói với cậu hôm ấy, bây giờ, cách hôm ấy đã mấy ngày, hôm nay cậu hỏi thăm được Jo Kyu Hyun thượng triều, không biết, hoàng đế có hạ chỉ không?
Lee Sung Min đột nhiên rời khỏi, khiến a hoàn ấy sửng sốt, qua một lúc lâu, mới vội vàng đuổi theo thân ảnh của Lee Sung Min.
Đại đường cách Vô Trần điện không xa, cộng thêm Lee Sung Min chạy mà tới, cho nên rất nhanh đã tới nơi, cậu thấy tiểu tốt ngoài điện, không đợi hắn ta thông báo đã trực tiếp đi vào.
Đi vào đại đường, chỉ thấy Jo Kyu Hyun đang ngồi trên chính vị, còn bên cạnh hắn, đang có một vị trung nhân tóc hoa trắng, dung mạo đoan chính, cả mặt uy nghiêm.
Không chút nghi ngờ, đây chính là thân phụ của Lee Sung Min ngốc nghếch, Lee thừa tướng.
Lee Suk Jin nhìn thấy con trai, uy nghiêm trên mặt thoáng qua tia vui mừng, chỉ thấy ông ta lẳng lặng nhìn Lee Sung Min, cơ thể khẽ run lên, hiển nhên là trong lòng đang kích động.
Lee Sung Min vốn không nhìn Jo Kyu Hyun, mà chỉ đang quan sát Lee Suk Jin, sau đó nhẹ nhàng gọi: “Phụ…thân….?’
Nghe thấy tiếng phụ thân của Lee Sung Min, Lee Suk Jin không còn nhịn được kích động, chỉ thấy ông ta đứng nhanh từ ghế dậy, không quan tâm sự có mặt của Jo Kyu Hyun, lớn bước đi đến trước mặt Lee Sung Min, nắm chặt lấy tay cậu, âm thanh có chút kích động nói: “Minnie, con thật sự khỏi rồi….. con biết không ….. phụ thân rất vui? Phụ thân mong ngày nay đã hơn mười mấy năm rồi….. phụ thân trăm năm sau…..cũng không hổ thẹn với mẫu thân con……”
Dứt lời, đường đường là một đương triều thừa tướng lại kích động rơi lệ, có thể nhìn ra, trong lòng ông ta thực sự rất vui mừng.
Tay bị Lee Suk Jin nắm chặt, cơ thể Lee Sung Min có chút hóa đá, dù sao đi nữa, cậu cũng không phải là thân con trai của ông ta, cậu không quen như vậy, nhưng mà, trong mắt người này, cậu thấy được sự yêu thương một người phụ thân đối với con mình.
Cho nên, cậu không đẩy Lee Suk Jin ra, chỉ nhìn Jo Kyu Hyun một cái, sau đó nhẹ nhàng nói: “Phụ thân, chúng ta ngồi xuống nói chuyện được không?”
Lee Suk Jin giờ mới nhớ đến Jo Kyu Hyun, ông ta nhanh chóng buông Lee Sung Min ra, sau đó lau vô