Tác giả: Nhược Nhi Phi Phi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342320
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2320 lượt.
bất giác lại đỏ lên, có chút gượng gạo cười cười, sau đó ngại ngùng nhìn Tiêu Tịch.
Tiêu Tịch lại phảng phất như không để tâm ánh mắt của mọi người, vẫn mỉm cười nhỉn Ưu Vô Song, lãnh đạm nói: “Vô Song cô nương tính tính thuần chân thẳng thắn, Tiêu Tịch có thể quen biết Vô Song cô nương, thất là may mắn của Tiêu Tịch.”
Trong lòng Ưu Vô Song cảm thấy ngọt ngọt, nàng nhìn Tiêu Tịch đang định nói gì, đột nhiên thấy Tiêu Tịch đang chuẩn bị gọi tiều nhị của tửu lâu đến gọi món.
Nhìn thấy tiểu nhị của tiệm, Ưu Vô Song cứ như bị tạt thau nước từ đầu tới chân, sự phấn khởi trong lòng nhất thời biến mất không chút tăm tích, nàng phát hiện, nàng khi nãy trầm luân trong sự kinh ngạc khi thấy mĩ nam, quên mất cả việc trên người nàng không có ngân lượng.
Nghĩ tới đây, Ưu Vô Song bất giác trách thầm mình vô tâm, sao nàng lại bị một nam tử xa lạ mê hoặc chứ? Thật không có thuốc chữa mà!
Bây giờ làm sao đây? Nếu như cứ như vậy, việc xấu này nhất định Tiêu Tịch sẽ biết, nói không chừng, y sẽ vì vậy mà hiểu lầm nàng, xem thường nàng………
Ưu Vô Song đang trầm luân trong khổ não, nàng sợ bị người nam tử lần đầu gặp mặt này nhìn thấu tâm tư của nàng, càng sợ vị nam tử tựa thần tiên này sẽ coi thường nàng, có ấn tượng không tốt với nàng.
Tuy nhiên, Ưu Vô Song không biết là, Tiêu Tịch nhìn bộ dạng khổ não của nàng, thanh mâu thoáng qua tia qua tia cười ôn nhu, y lạnh đạm gọi vài món, đợi khi tiểu nhị lui xuống, mới nói với Ưu Vô Song: “Vô Song cô nương, khi nãy cô nương chưa dùng thiện, hay là cùng Tiêu Tịch dùng chung?”
“Hả? Ta….ta…..” Ưu Vô Song nhìn vẻ tựa cười không cười của Tiêu Tịch, nàng muốn nói rằng nàng không có đem theo ngân lượng, nhưng lại nói không ra lời, ngập ngừng nữa ngày trời cuối cùng cũng đành nuốt những lời còn lại vào bụng.
Còn Tiêu Tịch như nhìn thấu tâm tư của Ưu Vô Song, y cười và nói: “khó khăn lắm mới được Vô Song cô nương và Tiêu Tịch có duyên như vậy, Tiêu Tịch muốn mời cô nương dùng bữa, không biết Vô Song cô nương ý như thế nào?”
Những lời này nếu đỏi lại là nam tử khác, thì nghe như đang trêu đùa nữ tử, nhưng mà trong miệng Tiêu Tịch nói ra lại khiến Ưu Vô Song không cảm thấy có chút bất nhã nào.
Cho nên, nàng nghe thấy lời Tiêu Tịch, bất giác gật đầu, cõ lẽ trong thâm tâm nàng muốn cùng vị nam tử tựa thần tiên này gần gũi chút, dù sao nàng không muốn cự tuyệt yêu cầu của y, còn nữa, với việc không một thỏi bạc trong tay thì nàng có muốn cũng không thể nào rời đi.
Rất nhanh, tiểu nhị đã dọn thức ăn và rượu lên, Tiêu Tịch không có ý muốn để Ưu Vô Song uống rượu, mà chỉ tận tâm rót ly trà cho nàng, sau đó dùng bữa với động tác cực kì ưu nhã.
Không biết tại sao, trong lòng Ưu Vô Song không mong Tiêu Tịch biết nàng là thất vương phi, cho nên nàng nhanh chóng cự tuyệt: “đa tạ hảo ý của huynh, nhà ta cách đây không xa, một lát nữa ta tự về được rồi.”
Tiêu Tịch như biết trước Ưu Vô Song sẽ cự tuyệt, nên y không miễn cưỡng, khi nghe thấy lời của Ưu Vô Song, nụ cười trên mặt y cũng không thay đổi: “Vậy thì Tiêu Tịch cáo từ trước!”
Dứt lời, y đứng dậy muốn rời khỏi.
Ưu Vô Song thấy y đứng dậy, cũng vội vàng đứng theo, có chút chần chừ nhìn Tiêu Tịch, qua một lúc lâu, mới nhỏ tiếng nói: “Lần sau ta làm thế nào mới có thể tìm thấy huynh? Có thể cho ta biết huynh sống ở đâu không?”
Tuy hỏi một nam tử mới lần đầu gặp mặt sống ở đâu có chút không lịch sự, nhưng mà Ưu Vô Song thật sự rất mong họ có thể gặp mặt nhau lần nữa.
Tiếc là, Tiêu Tịch không nói cho nàng biết câu trả lời mà nàng muốn nghe, mà y chỉ mỉm cười nói: “Vô Song cô nương, cô nương yên tâm, chúng ta sẽ còn gặp nhau!”
Nói xong, Tiêu Tịch không đợi Ưu Vô Song nói gì, đã phiêu thân mà đi.
Ưu Vô Song đuổi theo ra ngoài cửa tửu lâu, thân ảnh Tiêu Tịch đã biến mất, nàng có chút thất vọng nhìn dòng người náo nhiệt trên phố, qua một lúc sau, mới từ từ rời đi.
Qua lâu sau, Ưu Vô Song thấy mặt trời đã từ từ tây hạ, nàng hỏi rõ một người phương hướng của thất vương phủ, rồi mới từ từ đi về phủ.
Thất vương phủ nằm trong kinh thành, khi Ưu Vô Song đi qua vài con phố thì đã đến nơi, mấy lính canh đứng ngoài thất vương phủ hôm nay thấy Ưu Vô Song bị hoàng thượng triệu vào cung, nay lại thấy nàng hồn siêu phách lạc đi về phủ, tất cả đều bất giác lộ vẻ mặt kinh ngạc, nhưng mà, những lính canh cửa này thân phận thấp kém, đối với việc cu