Vô Địch Tình Nhân Tới Bấm Chuông
Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342108
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2108 lượt.
n xảy ra chuyện có lẽ ta chỉ biết ngồi đây chờ chết.
Ta và Diệp đưa mắt nhìn xung quanh, tất cả vẫn hoàn toàn tĩnh lặng. Thế nhưng chính sự tĩnh lặng bất thường này lại khiến người ta cảm thấy đặc biệt bất an, như thể bất cứ lúc nào sẽ có thứ gì đó đáng sợ xông ra không ngừng cắn xé. Đây là thứ quái vật còn đáng sợ hơn cả rắn độc và cá sấu? Nghe tiếng động thì hình như thứ đó đang di chuyển từ trên vách đá tới. Chúng lướt trong gió tạo nên những tiếng động hãi hung.
Oa, trước mắt ta bỗng có thứ gì đó vút qua, đỏ hồng như máu, màu sắc đó khiến ta cảm thấy vô cùng quen thuộc, nhưng không thể nhớ ra đã nhìn thấy ở đâu. Là thứ gì mà sao lại nhanh như vậy? Cứ như một quả pháo đỏ, vụt qua một cái đã không nhìn thấy bóng hình đâu nữa.
“Đó là loài quái vật gì vậy?” Quả cầu đỏ như lửa đó đột nhiên sà xuống chỗ ta.
“Cẩn thận!” Diệp kéo ta lùi lại phía sau, sát lại gần hắn.
Một giây sau Diệp đã lao vào chiến đấu với quả cầu đỏ. Hắn nhanh nhẹn, không ngừng linh hoạt né tránh. Đôi mắt hắn rất lạnh, chẳng khác nào tảng băng trước ngọn lửa rực rỡ. Còn ta tay chân run rẩy, hoàn toàn không biết phải làm gì lúc này, thậm chí mắt còn chẳng nhìn rõ được quả cầu đó rốt cuộc là thứ gì, trong lòng ta vì thế càng thêm hoảng sợ.
“Mau đưa ta thanh đoản đao!” Nghe Diệp thét lớn, ta tức thì định thần, vội ném thanh đoản đao cho hắn. Diệp thoáng khựng lại, nắm gọn thanh đoản đao trong tay. Khoảng khắc Diệp liền biến nó thành thanh đoản kiếm sắc nhọn, xuất ra vô vàn chiêu thức lợi hại, trác tuyệt. Trong khi quả cầu đỏ vẫn không ngừng bám Diệp như hình với bóng.
Trong khoảnh khắc trong tay Diệp xuất hiện dải lụa đỏ, nhưng chớp mắt dải lụa đó lại biến thành rất nhiều hình thù đáng sợ như quỷ dữ.
Xoạt! Tiếng lụa bị xé rách vang vọng khắp hang đá. Thanh đoản đao trong tay Diệp vung lên, dải lụa đỏ bất ngờ biến thành muôn ngàn mảnh vụn, bay giữa không trung như những cánh bướm thắm đẹp như mơ. Nam Cung Diệp oai phong lẫm liệt từ từ hạ xuống giữa không trung trong khi xung quanh mình bay lượn ngợp trời là vô số mảnh vài đỏ thắm, trông vô cùng cuốn hút, lãng tử.
Đến khi định thần nhìn lại, ta mới phát hiện hắn đang nhìn mình chăm chú. Ánh mắt như vừa trải qua giây phút ý loạn tình mê ngắn ngủi, sau đó hắn nhanh chóng lấy lại vẻ lạnh lùng mọi khi.
“Người xưa có câu: ‘Tự cổ anh hùng xuất thiến niên.’ Xem ra câu này không sai chút nào, thật đúng là hậu sinh khả úy! Tiểu huynh đệ, thân thủ quả là tuyệt vời.” Trong động đột nhiên vang lên một giọng nữ, khiến cả ta và Diệp đều không khỏi giật mình kinh ngạc. Giọng nói của người phụ nữ này đặc biệt dịu dàng, thanh tựa nước suối trong, nghe vô cùng quyến rũ
Mộng Hồn Quanh Quẩn Trường An Xa
Nghe thấy tiếng người, sắc mặt Diệp dịu đi khá nhiều, ta cũng có thể thở phào nhẹ nhõm, rồi ta lại lặng người nhìn mặt đất đầy những mảnh vải đỏ, không biết liệu vị cao nhân đó có cảm thấy tức giận khi vũ khí của mình đã bị chúng ta phá hỏng?
“Tại hạ vô tình xông vào nơi đây, mạo phạm đến tiền bối, mong tiền bối thứ tội.” Diệp khẽ cất lời, ngữ khí tự tin, thanh âm vang vọng khiến cho vách đá cạnh bên cũng như rung động.
“Tiểu huynh đệ, tuy rằng thân mang trọng thương, khí huyết bất định, nhưng vẫn có thể phá được dải lụa đỏ của ta, thực không dễ chút nào. Không ngờ, người có thân thủ như vậy cũng có lúc rơi vào chỗ này. Thật giống ta năm xưa, vì nhẹ dạ cả tin…” Nghe iọng nói ưu phiền vọng lại, Diệp tức thì nhận ra vị trí của người đang nói, liền quay người về phía đó.
Là người đó. Mới nhìn qua là ta đã nhận ra người phụ nữ ấy. Đôi mắt như tranh, tuyệt sắc khuynh thành, là người phụ nữ bị đẩy xuống giếng. Nhưng lúc này ở cuối đuôi mắt bà ta đã xuất hiện vài nếp nhăn, ấy vậy mà chẳng làm mất đi nét hoa nhường nguyệt thẹn. Người đàn bà đó khoác trên người bộ y phục màu đỏ hệt như màu đám vải vụn đang nằm trên mặt đất, chỉ duy có sắc mặt trắng nhợt như cắt không còn giọt máu khiến người đối diện ngỡ ngàng. Đó là vẻ tiều tụy, mong manh như tờ giấy khiến ta nhìn mà lòng không khỏi thương xót.
“Nhớ nhưng, lo lắng? Không có.” Người phụ nữ đó lặng đi, đột nhiên nhìn về phía hai chúng ta, ánh mắt sắc nhọn, bàn tay mở ra, năm móng vuốt sáng lóe. Thấy vậy ta cực kì sợ hãi, trong lòng không ngừng kêu khổ.
“Lão bà phát điên rồi, chạy mau…” Ta nắm lấy tay Diệp quay người định chạy trốn, thế nhưng Diệp vẫn đứng ngây tại chỗ không hề nhúc nhích. Người phụ nữ đó phi tới, bàn tay như ưng trảo bất ngờ chụp xuống.
“NAM CUNG DIỆP! Ngươi kho chạy thì ta chạy trước đây.” Ta thì đang lo lắng đến chết đi sống lại, thế mà chẳng hiểu sao tên ma đầu sát nhân lại lên cơn thần kinh, ngơ ngẩn đúng lúc này.
Nhưng ưng trảo của người đàn bà đó đột ngột dừng lại trước mặt Diệp tầm nửa thước.
“Lúc nãy ngươi vừa gọi ta là gì?” Bàn tay của bà ta tức thì đưa sang, khiến ta cảm thấy có một sức mạnh kinh người kéo mình đi. Trong khoảng khắc, bàn tay của bà ta đã bóp chặt lấy cổ ta, móng tay hằn sâu vào thịt. Ta đau đến độ mồ