Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342113
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2113 lượt.
có thể ăn uống ngon lành được.” Diệp trợn mắt nhìn ta, cất lời chê bai.
“Có đồ ăn ngon đường nhiên phải thưởng thức rồi, sao thế, ngươi sợ thứ này đã bị hạ độc à?” Ta lườm Diệp chế giễu,
“Đồ ăn không hề có độc, trước khi cô ăn, ta đã dùng ngân châm kiểm tra rồi.” Diệp nhẹ đáp trong khi ta trợn tròn hai mắt nhìn hắn đầy kinh ngạc. Hắn đúng là quá thận trọng.
“Vậy thì ngươi cũng ăn một ít đi, hay là ngươi chê bẩn?” Ta đưa chiếc đùi gà đến trước mặt hắn nhưng Diệp tức thì nhăn mày sau đó quay mặt sang hướng khác. Mắt thấy hành động đó, ta đột nhiên nhớ ra, hắn đường đường là Tứ Hoàng tử của Đại Kỳ, sao có thể ăn uống cùng đám ăn mày chúng ta được. Không hiểu sao, nghĩ tới đây, trong lòng ta bỗng trào dâng cảm giác lạc lõng. Chúng ta suy cho cùng…không phải là người cùng một thế giới.
Diệp nhìn ta, đôi môi khẽ động, dường như muốn nói điều gì. Đột nhiên, hắn cầm miếng đùi gà đưa lên miệng cắn một miếng. sau đó quay đầu nhìn đi hướng khác như không có chuyện gì xảy ra. Ta giật tay lại như thể vừa chạm phải lửa, trái tim bỗng đập cuồng loạn một cách khó hiểu.
“Cẩn thận, có người đang theo dõi chúng ta!” Đi một lúc, Diệp bỗng dừng lại, thì thầm bên tai ta.
“Ta cứ sởn cả gai ốc, lạnh vô cùng…” Ta run giọng đáp. Kì lạ, tại sao tự nhiên ta lại có cảm giác này chứ?
“Thứ mà cô đang cảm nhận được lúc này chính là sát khí, hãy theo sát ta.”
“Sát khí?” Nghe Diệp nói như vậy, lưng ta lại càng lạnh buốt, số thịt gà nóng hổi ban nãy ta vừa ăn thực chẳng đủ để bổ sung sức lực.
Sáng sớm, tiết trời càng giá hơn, trên con đường lớn chẳng còn ai khác ngoài hai người chúng ta. Sau cơn mưa, bầu trời sáng trong, mặt trời còn chưa lên, không khí vì thế mang theo chút gió lạnh, phía xa truyền đến tiếng cho sủa, ta khẽ nép người về phía Diệp.
“Cẩn thận!” Diệp bất chợt kéo ta lại gần. Ta lùi một bước, vừa hay phát hiện một thanh kiếm sắc lạnh đang lao đến trước mặt mình. Quá kinh hãi, ta ngẩng đầu nhìn người bịt mặt định giết mình, thì nhận ra không hề quen biết hắn.
“Bà cố nó, ta đâu có làm chuyện gì thất đức, thương thiên hại lí. Các ngươi đừng có chém ta chứ.” Không biết từ lúc nào, những kẻ bịt mặt đã xuất hiện trên đường càng lúc càng đông, vây quanh chỗ chúng ta đứng.
Diệp đứng giữa đám người, mặc dù khoác trên người bộ y phục rách nát, nhưng ở hắn vẫn lộ ra thứ khí chất trác tuyệt xuất thần. Ánh mắt sắc lạnh như dao của Diệp cắt ngang không khí, tấn công thẳng vào trái tim kẻ địch.
“Nam Cung Diệp, ngươi đúng thực là thận trọng, suốt cả buổi tối đã không ăn bất cứ thứ gì, ta còn tưởng không thể ra tay hạ thủ được. Có điều lúc này, sau cùng ngươi đã ăn rồi. Ngươi cho rằng chúng ta ngu ngốc đến mứa hạ độc trong thức ăn sao? Chẳng qua chỉ cho chút Nhuyễn Cốt tán vào đó, đợi đến khi ngươi không thể vận công phản kháng, chúng ta sẽ thừa cơ hội mà tiến tới.” Kẻ cầm đầu đám người oang oang cất tiếng, ta nghe mà nổi da gà, vội vứt đồ ăn đang cầm trên tay đi.
“Đừng sợ, mau trốn sau lưng ta!” Diệp nắm bàn tay không ngừng run rẩy của ta, dịu dàng an ủi.
“Thế nhưng ngươi…” Không phải bọn chúng nói Diệp đã bị trúng độc rồi sao?
“Yên tâm đi, đối phó với mấy tên tép riu này, chẳng tốn mấy công sức.” Diệp bình thản trấn an. Sau đó hắn nhìn đám người bịt mặt, ánh mắt đậm chất bỡn cợt.
“Nam Cung Diệp, ngươi đừng quá ngông cuồng. Nếu miễn cưỡng vận công chỉ tự làm tổn thương tâm mạch bản thân thôi. Hoặc giả ngươi muốn võ công của mình mất hết.” Kẻ đó tiếp tục đưa lời đe dọa. Ta nghe vậy càng thêm sợ hãi, co rúm người rồi nép gọn trong vòng tay của Diệp.
“Đừng sợ, có ta!” Ánh mắt sáng như pha lê của Diệp thực có sức mạnh an ủi, ta tức thì cảm thấy yên lòng. “Tự nhiên ta rất muốn nghe nốt câu chuyện về tên trộm tinh ranh kia.”
“Cái gì mà câu chuyện về tên trộm tinh ranh…” Sắp không giữ được tính mạng rồi, vậy mà hắn còn bắt ta phải kể chuyện.
“Thì là câu chuyện về bốn đứa trẻ và một tên trộm tinh ranh cùng đi ăn trộm nhà lão Trương đó, không phải cô nói vẫn còn đoạn tiếp sao?” Vừa lúc đó, một tên bịt mặt xông tới, kiếm của hắn xiên thẳng về phía cổ họng ta. Diệp ôm chặt lấy eo ta, kéo ra phía sau rồi túm lấy bàn tay của tên bịt mặt, kéo nhẹ một cái rồi nhanh chóng đoạt được kiếm của hắn. Chỉ thấy Diệp khẽ lắc cổ tay, kiếm đã cứa qua cổ họng của tên đó, máu tươi tức thì bắn tung tóe. Ta nhìn mà sợ đến độ hồn bay phách lạc, thậm chí còn không dám kêu lên.
“Là kẻ nào muốn giết chết ta? Không ngờ lại phải nhờ đến các vị trưởng lão Cái Bang động thủ?”
“Không thể tiết lộ.” Dứt lời, người này đưa tay ra hiệu, đám người bịt mặt xung quanh liền nhanh chóng bày trận vây chặt chúng ta hơn.
“Thiên Cương Bắc Đẩu trận? Phiến Nhi, ta đã nói là rất hứng thú với câu chuyện về mấy tên trộm tài giỏi kia mà, nàng hãy kể tiếp đi.” Diệp cúi xuống nhìn ta, bàn tay siết chặt thanh kiếm.
“Bốn…bốn…bốn tên nhóc con đó sau lần đi theo cô nàng ăn trộm thông minh, tài giỏi đến nhà lão Trương, liền cho rằng đã học được tất cả bản lĩnh, thế là bàn tính tự mình đi ăn trộm. Vào…vào…vào buổi tối hôm nọ, bốn đứa nh