Tác giả: Sở Sở
Ngày cập nhật: 04:41 22/12/2015
Lượt xem: 134896
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/896 lượt.
h Phi Yên, để cho ta chết .” Nàng thất bại thảm hại, chỉ có thể dùng cái chết để giải thoát .
“Ngươi cho rằng chết đi thì xong hết mọi chuyện sao ?” Chết , là cách ngu xuẩn nhất .
“Ta không còn lựa chọn nào khác .” Dạ cơ thấp giọng .
“Không , Thải Y , ngươi còn có sự chọn lựa khác .”
Một thân ảnh tuấn dật từ trong bóng tối đi ra , nhẹ nhàng đoạt lấy kiếm trong tay Dạ cơ “Ngươi còn có thể lựa chọn .”
Dạ cơ trợn mắt há mồm nhìn Tần Mộ Phong hồi lâu , vẻ mặt lúng túng “Vương gia , ngươi tới khi nào ?” Nàng không muốn hắn nhìn thấy bộ dạng xấu xí của nàng .
Tần Mộ Phong trầm mặc một lúc lâu mới mở miệng “Thải Y, ta cần nói chuyện với ngươi .”
Bạch Phi Yên ngẩng đầu liếc Tần Mộ Phong một cái , xoay người đi vào . Vừa mới bước đến bậc cửa thì nghe thấy giọng nói của Tần Mộ Phong “Phi Yên , nàng có thể đi với ta không ?”
Nàng ngoái đầu nhìn lại , mỉm cười “Phi Yên nguyện ý đi cùng chàng .” Hắn gọi nàng là Phi Yên , tự nhiên đã chấp nhận thân phận của nàng . Từ nay về sau , nàng sẽ không dùng thân phận Liễu Thiên Mạch nữa . Mà nàng sẽ là nữ nhân yêu của hắn , Bạch Phi Yên .
“Phi Yên , lại đây .” Hắn vươn tay ra .
Bạch Phi Yên đi đến bên người hắn , để tay mình vào lòng bàn tay ấm áp của hắn “Mộ Phong , chàng hiểu suy nghĩ kỹ rồi chứ .”
Hắn nắm chặt bàn tay mềm mại của nàng “Hai ngày hai đêm , vậy là đủ rồi .” Đúng vậy , hai ngày hai đêm , hắn đã nhốt mình trong phòng suốt hai ngày hai đêm , đủ để đem một cái gì đó suy nghĩ thật thấu đáo .
“Chỉ cần chàng không buông tay , ta cả đời sẽ để cho chàng nắm .” Bạch Phi Yên cười ôn nhu .
Khoé miệng Tần Mộ Phong hơi nhếch lên , cười như không cười “Kiếp này hay kiếp sau , ta cũng sẽ không buông nàng ra .” Ánh mắt thâm thúy của hắn chiếu thật sâu vào đáy mắt của nàng , Tần Mộ Phong biết , đây là lời hứa hẹn của hắn đối với nàng . Hắn thề , đời này dù sống hay chết cũng không vi phạm lời hứa .
Trăm ngàn phức tạp
Đẩy cửa ra , gió lạnh ùa vào trong phòng, ngọn nến trên bàn đột nhiên nhấp nháy , trong phòng lúc sáng lúc tối .
“Có lạnh hay không ?” Tần Mộ Phong lôi kéo Phi Yên vào cửa, bất giác nắm chặt lấy bàn tay mềm mại của nàng .
Bạch Phi Yên khẽ lắc đầu “Ta không lạnh .”
Dạ cơ đi ở phía sau cười chua xót “Ta thực hâm mộ các ngươi .” Ánh nến lập loè chiếu vào mặt nàng , mơ hồ có thể thấy được ánh mắt thống khổ của nàng .
“Ngươi hâm mộ ta làm cái gì ?” Bạch Phi Yên quay đầu lại liếc nàng một cái “Ngươi cũng có thể .” Với tài mạo của Dạ cơ, muốn tìm một nam nhân toàn tâm toàn ý yêu nàng không phải là chuyện khó . Đương nhiên , nam nhân kia không phải là Tần Mộ Phong .
Chưa từng có người dám ở phủ tướng quân làm càn , nhưng buổi sáng sớm ngày hôm nay , phủ tướng quân đã đón tiếp ba vị khách không mời mà đến .
“Uy uy , chỉ pha có mấy một chén trà mà cũng chậm như vậy , muốn lão tử chết khát hay sao ? Kêu Hoắc Thiên lăn ra đây cho ta , lão tử tìm hắn” Người nói chuyện chính là một nam tử tuổi còn trẻ , trên người mặc một cái áo bào màu trắng , tuấn dật tiêu sái , ngọc thụ lâm phong .
Ngồi bên cạnh hắn là một nam tử mặc áo đen . Hắn cùng nam tử áo trắng có vài phần giống nhau , ngũ quan đẹp đến mê người , đôi mắt đen xinh đẹp kia giống như một đầm nước sâu không thấy đáy , mê hoặc lòng người . Vẻ mặt lại lãnh khốc khiến người ta sợ chết khiếp , đáy mắt đưcợ bao phủ bởi một lớp sương mù mờ ảo . Chỉ cần liếc nhìn hắn một cái , cả người bất giác run lên . Mặt hắn không đổi sắc , ngồi yên trên ghế không nhúc nhích , ánh mắt trống rỗng không biết đang nhìn về nơi nào .
Mặc một thân y phục màu lục là nữ nhân có vóc dáng nhỏ nhắn , lớn lên xinh đẹp đáng yêu . Theo lý thuyết thì diện mạo của nàng sẽ không làm cho người ta chú ý , nhưng là...dưới chân nàng có một đống mảnh sứ vỡ , mấy mảnh sứ vỡ đó chính là từ chiếc bình hoa quý giá nhất của tướng quân , chính là do hoàng thượng ban cho .
“Khụ , các ngươi tìm Hoắc Thiên có chuyện gì ?” Đôi mắt của nữ tử áo lục đảo một vòng , len lén nhìn bọn họ . Không phải Y Tiểu Lục nàng nhát gan mà vì bọn họ quá đáng sợ .
Nam tử áo trắng cười hắc hắc “Tìm người .”
“A” Nàng nhỏ giọng a lên một tiếng , cúi đầu tiếp tục uống trà .
Y Tiểu Lục cùng nam tử áo trắng đồng thời mở miệng , cũng đồng thời rất ăn ý làm ra biểu tình ngu ngốc .
Lãnh Băng Băng đi ở bên người Phi Yên nạt bọn họ “Nhìn cái gì ? Chưa từng thấy mỹ nữ sao ?” Lãnh Băng Băng giọng ngái ngủ, cơ hồ còn chưa có tỉnh .
“Tiểu muội .” Nam tử áo trắng vừa thấy Bạch Phi Yên lập tức xông lên, khoa trương ôm lấy nàng “Ta nghĩ ngươi chết rồi .”
“Ta không thở được .” Bạch Phi Yên ho khan , lạnh lùng nói một câu .
Nam tử áo trắng không cho là đúng, cười càng lớn hơn “Ha ha , keo kiệt .” Một đôi tay nhỏ bé ở trên lưng nàng sờ tới sờ lui , lớn mật ăn đậu hũ . (đậu hũ là gì chắc mọi người biết hết rồi )
“Trước mặt mọi người , hai ngươi có gian tình thì cũng kiềm chế một chút .” Lãnh Băng Băng lấy