Lời Hứa Của Anh Là Biển Xanh Của Em
Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1343247
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3247 lượt.
thể kháng cự, làm nàng phải nhờ vào hỏa tiễn mới có thể bắn hạ nó, thiếu chút nữa lộ tung tích.
Mà bây giờ, không có AK47, không có M16, lại càng không có pháo truy kích, hỏa tiễn, muốn giết nó lại càng khó khăn.
Lợi kiếm màu bạc đã nắm trong tay, Hiên Viên Triệt chưa từng gặp qua đại mãng xà, nhưng không có nghĩa là hắn không cảm giác được nguy hiểm.
Trường kiếm trong tay, chậm rãi tới gần, một hàng năm người thu hồi sự khinh thường, toàn bộ là tinh thần đề phòng.
Ra khỏi vách núi, Bích Ba Đầm lập tức thu vào trong mắt mọi người.
Bọt nước văng khắp nơi, màu trắng tung hoành.
Lợi kiếm nhô lên cao, sát khí bay tán loạn.
Chỉ thấy Độc Cô Dạ cùng tứ đại thống lĩnh bay nhảy khắp nơi, cực kì mạnh mẽ bao vây tấn công đại xà màu trắng.
Kiếm khí nhảy lên không, Khinh Thủy, Thiên Nhai, Lưu Trình, Lí Mộ, bốn người liên thủ, tứ kiếm giơ cao, rống to một tiếng nhảy vào không trung đánh thẳng vào sát thân con mãng xà.
Cùng khắc, Độc Cô Dạ một mình ở phía đuôi con mãng xà, lợi kiếm trong tay nhanh chóng vung lên, đánh thật nhanh vào phần đuôi của nó.
Hai kiếm cùng vung, mạnh mẽ tuyệt luân.
Đầu đại mãng xà to như đầu trâu, hơn phân nửa thân mình ngâm trong đầm nước, dựng cao đầu uốn éo, hướng thẳng đến chỗ bốn người Khinh Thủy.
Tứ kiếm vung lên, không tới.
Bọn Khinh Thủy vốn là cao thủ trong cao thủ, bốn người cùng liên thủ, cho dù xương cốt cứng như sắt thép cũng bị chém nát.
Chỉ nghe tiếng bốn thanh kiếm chém vào thân mãng xà như tiếng thiết khí (vũ khí bằng sắt) va vào nhau, vang lên sang sảng, trên lớp da màu trắng bị bốn người đâm có một vết thương.
Máu tươi lập tức chảy ra.
Bốn người nhất thì vui vẻ, kiếm trong tay còn chưa kịp đánh tiếp, đại bạch xà liền nổi giận, đầu mổ tới, lực đạo mạnh mẽ tựa ngàn cân.
Một đầu hung hăng đánh tới, đánh thẳng vào bốn người trong không trung.
“Phốc.” Một ngụm máu tươi phun ra, vẽ trong không trung một đường cong hoa lệ. Lí Mộ, Lưu Trình, Khinh Thủy, Thiên Nhai – tứ đại thống lĩnh, oanh một tiếng bị văng ra xa, té mạnh trên mặt đất, máu tươi ở khóe miệng không ngừng trào ra.
Chỉ một cái đầu, đã có sức mạnh như vậy.
Mà ngay khi đầu đại xà đánh về phía đám Khinh Thủy, Độc Cô Dạ phía sau vung lợi kiếm phá không, đâm mạnh vào đuôi con mãng xà.
Cái đuôi lớn đặt trên bãi cỏ, lập tức bị Độc Cô Dạ cắm chặt trên mặt đất.
“Ti.” Một tiếng kêu, đại bạch xà giận tím mặt, đuôi bị cắm trên mặt đất, nháy mắt giãy ra khỏi sự khống chế của Độc Cô Dạ, quét về phía hắn.
Tiếng xé gió, rất rõ ràng.
Độc Cô Dạ thấy tình thế không ổn, lợi kiếm trong tay vung lên, phi thân một cái nhảy về phía sau.
Nhưng hắn mau, đại bạch xà thân thể nhìn cục mịch kia lại tuyệt không chậm hơn hắn, đuôi đập mạnh vào người Độc Cô Dạ.
Thân hình Độc Cô Dạ lung lay, ở trong không trung trở mình hai cái liền ngã xuống mặt đất.
Thần sắc vẫn lạnh lùng như trước, khóe miệng có một tia máu tươi chậm rãi chảy ra, hiển nhiên cũng bị thương.
Cùng khắc, bốn người Khinh Thủy bị đánh đến hộc máu cũng nhảy lên.
Không phải là không biết người đánh trước sẽ chịu thiệt, nhưng mà hắn đã tò tò đi theo bọn Lưu Nguyệt, xung phong đi làm đại bạch xà bị thương, hắn là người ân đền oán trả, cũng không muốn chiếm tiện nghi của người ta mãi.
Mỗi một kiếm đều hướng về phía mãng xà đang đỏ mắt kia, cũng không phân biệt ai đang công kích nó, liền đánh về phía Lưu Nguyệt.
Phía sau, Mộ Dung Vô Địch, Thu Ngân, Ngạn Hổ đều xông lên đánh tiếp.
Ai đánh đầu, ai đánh đuôi, không có trao đổi, nhưng một khi cùng nhau hành động lại cực kì ăn ý, căn bản không cần phân phó gì.
Trận chiến vừa rồi, tuy rằng chỉ liếc mắt một cái, nhưng bọn họ cũng thấy rõ ràng, đầu của Ngàn năm long xà là bộ phận lợi hại nhất, ngược lại cái đuôi khá yếu ớt.
Nếu để nó cuộn người lại, cái đuôi kia ngâm vào trong nước, không còn nhược điểm nữa, bọn họ chỉ có thể chịu để bị nó đánh tơi bời.
Khống chế đuôi của nó, không thể để nó tấn công cả hai đầu, như vậy mới có chút hy vọng.
Nhất thời, Hiên Viên Triệt, Mộ Dung Vô Địch tấn công đầu, Thu Ngân, Ngạn Hổ tấn công đuôi.
Cùng lúc đó, Độc Cô Dạ và Khinh Thủy cũng vọt lên, Độc Cô Dạ đánh đầu, mà bốn người Khinh Thủy đánh đuôi. Hai bên hợp lại thành một, ba người mạnh nhất ở phía trước, sáu người yếu hơn ở phía sau.
Trong khoảnh khắc, chỉ thấy đao quang kiếm ảnh, tiếng kim loại va chạm vào nhau.
Lưu Nguyệt giương mắt nhìn chín người xông lên tiền phương, chỉ thấy bóng kiếm phi múa, nhanh đến mức làm cho nàng không nhìn thấy rõ chiêu thức, thân hình lúc cao lúc thấp, khinh công tuyệt đỉnh tung hoàng tiến lùi, chỉ thấy bóng người chớp lên, nếu không phải do quần áo, căn bản không nhìn ra đâu là người đâu là ảnh.
Quá nhanh.
Đây là chỗ tốt của khinh công.
Lưu Nguyệt chỉ chớp mắt vài cái, không hề động thủ.
Nàng chính là một chiêu mất mạng, chính là giết chóc, chính là đạn pháo súng ống, mà con mãng xà này nhìn qua cũng phải một trăm tám mươi năm, muốn một chiêu