Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1342941
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2941 lượt.
ạm mặt Âu Dương Vu Phi, nhóm của bọn họ đã đến bến tàu rồi.” Ngạn Hổ cầm lấy tin tức Đỗ Nhất truyền qua, gấp gáp hối thúc.
Đỗ Nhất theo Âu Dương Vu Phi đi Bắc Mục, cũng ở trên thuyền.
Xa Xa, thuyền đánh cá bọn họ chuẩn bị sẵn cũng đã từ từ tiến lại.
“Vương…”
Răng nanh cắn chặt, Hiên Viên Triệt nhìn thật sâu vào quang cảnh trước mắt, không thấy người, lập tức hít sâu một hơi, vung mạnh tay lên, mặt khó coi nói: “Đi.”
“Xuất phát.” Thu Ngân, Ngạn Hổ ngay lập tức quát xuống một tiếng, âm thanh truyền ra tứ phía.
Giương buồm, nhổ neo, thuyền đánh cá đông nghìn nghịt đón gió mà đi, tất cả thẳng tiến Thiên Thần Quốc.
Biển xanh trời xanh, ánh mặt trời xuyên qua những tầng mây trắng, chiếu lên mặt biển xanh thăm thẳm tạo nên sóng nước lấp lánh trong sáng, thật đẹp.
Cứ thế xuôi dòng, nhanh tựa tia chớp.
Đứng ở đầu thuyền, Hiên Viên Triệt một thân lạnh lẽo nhìn bến tàu càng ngày càng xa, không có chút bóng dáng nào của Lưu Nguyệt, Lưu Nguyệt không đến, nàng không có đến.
Lúc tiễn Vân Triệu rời núi thì gặp phải chút phiền toái, Nam Tống Quốc cũng không phải hoàn toàn là hạng tầm thường, thời gian lại bị trì hoãn chậm một chút.
Nàng đã ngày đêm gấp gáp đến đây, nàng biết thời gian đã trễ hơn một chút nên liều mạng phóng ngựa đến, thế mà Hiên Viên Triệt của nàng lại không đợi nàng, không đợi nàng đến cứ như vậy mà đi rồi, đi rồi.
“Hiên Viên Triệt, chàng là đồ khốn, đồ khốn.” Tức giận đùng đùng, Lưu Nguyệt nghiến răng, nháy mắt mục mi đều đỏ ửng. (thật ra là “nháy mắt mắt liền đỏ” nhưng mà như vậy lặp từ nên e để như vầy).
Không biết là giận dữ hay là chua xót.
“Chàng llà đồ khốn nạn, xảy ra nhiều chuyện như vậy chàng lại có thể vì người ngoài mà không để ý tới ta, không đợi ta; Hiên Viên Triệt, chàng là cái đồ khốn khiếp.”
Xoay người xuống ngựa, Lưu Nguyệt bước dài xuống mép biển, âm thanh vang động khắp phía, gần như rít gào.
Nước biển văng tung toé, Lưu Nguyệt vừa giận vừa chua xót.
Đúng lúc này, bến tàu phía sau Lưu Nguyệt vang lên âm thanh của võ ngựa phi tới, nhóm người Âu Dương Vu Phi xuất hiện đúng lúc đến bất ngờ.
Cùng một khắc, thuyền đánh cá từ bốn phương tám hướng dần dần tụ họp, từ từ áp sát đỗ lại bên này.
“Lưu Nguyệt, nàng làm cái gì vậy? Chê hôm nay quá nóng sao?” Âu Dương Vu Phi một thân áo trắng phi ngựa tới, trên mặt là vẻ cười tự đắc nhìn qua vạn phần phong tình, nhìn Lưu Nguyệt đang đứng trong nước xoay lưng với mọi người thì không khỏi buông lời trêu đùa.
Lưu Nguyệt không để ý đến lời nói của Âu Dương Vu Phi, cắn răng cưỡng chế tâm tình phẫn nộ cùng chua xót, không hài lòng, không thích, tức giận, khóc nấc, chỉ có thể biểu lộ khi ở bên Hiên Viên Triệt, còn những người khác tuyệt đối không thể nhìn thấy nàng yếu đuối.
Âu Dương Vu Phi nhìn Lưu Nguyệt không quay đầu lại, cũng không để ý, vừa xoay người xuống ngựa vừa cười ha ha mà nói: “Chuyến này đi quả thật quá tuyệt, đã lâu không sảng khoái như vậy rồi.
Nhìn cái sắc mặt kia của quốc chủ Nam Tống Quốc, Tể tướng Nam Tống cùng trụ trì Quốc miếu, ta đến bây giờ còn thấy vui, ba người bọn họ vậy mà cũng không biết chìa khoá bảo tàng mà Nam Tống Quốc của họ truyền thừa (truyền lại và kế thừa) mấy trăm năm lại nằm ở ba nơi, chỉ cần tập hợp lại là có thể mở ra bảo tàng.
Ha ha, thật sự là cười chết mất.”
Nghĩ lại sắc mặt bừng tỉnh đại ngộ của ba người kia ngày ấy hắn đã muốn cười, gần trong gang tấc mà vẫn không biết đối phương là người cùng đường, quả thật chưa từng gặp ai có thể ngu ngốc đến mức này.
“Công tử, người không phải sơn tặc.” Tiểu Hoa vừa nhảy xuống ngựa vừa trừng mắt liếc Âu Dương Vu Phi một cái, cái gì mà một chuyến này chứ, nói như thể bọn họ là sơn tặc thứ thiệt vậy, lời nói cái kiểu gì đây.
Âu Dương Vu Phi đangcao hứng nên cũng dung túng Tiểu Hoa mà mặc kệ hắn, đi lên bên cạnh Lưu Nguyệt, cười nói: “Ta nói Lưu… Ơ nàng..”
Nhìn thấy biểu tình của Lưu Nguyệt, tươi cười trên mặt Âu Dương Vu Phi ngay lập tức thu lại, cẩn thận nhìn nàng.
Lưu Nguyệt khôi phục lại vẻ mặt như cũ, không có một chút thay đổi, nhưng trong lòng quá mức giận toan (giận dữ cùng chua xót), cho dù cố gắng khắc chế vẫn lưu lại một chút dấu vết nhỏ nhoi trên khuôn mặt, mà Âu Dương Vu Phi lại là kẻ biết quan sát người khác cực kì kĩ càng.
“Nàng làm sao vậy?” Nghiêng đầu nhìn Lưu Nguyệt, Âu Dương Vu Phi nhẹ giọng hỏi.
“Không có gì, ta rất ổn.” Dùng tay lau đi nước biển ướt đẫm còn vương trên mặt, những giọt nước lăn trên mặt, không nhận ra bất kì sự biến sắc nào, Lưu Nguyệt lạnh giọng hỏi, vô tình ngẩng đầu, hình như tính nhìn về phía chân trời, điểm đen kia sớm đã không thấy tung tích, Hiên Viên Triệt chắc đã đi xa lắm.
Âu Dương Vu Phi thấy vậy nhìn Lưu Nguyệt thật chăm chú, mặt mày khẽ nhúc nhích trả lời: “Thuyền đã sớm chuẩn bị xong rồi, chì đợi nàng tới là có thể nhổ neo.”
Nhìn theo ánh mắt Lưu Nguyệt về nơi mặt biển xa xa, mi lại chuyển, quay đầu lại liếc bến tàu bên bờ biển một cái.
Nước biển nhẹ nhàng lay độ