pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Tuổi 13

Vương Phi Tuổi 13

Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu

Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015

Lượt xem: 1342859

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2859 lượt.

là tiểu nam hài, lúc này đã biến thành nam tử cao lớn đang cười cười nhìn hai tay của chính mình.
Thúc cốt công của hắn cực lợi hại, nhưng dù luyện giỏi mấy cũng không luyện được cả bàn tay; hôm nay suýt chút nữa đã bị nhìn thấu rồi.
Gió đêm bay múa, hai bóng người chầm chậm biến mất vào đêm tối.
****************************
Lưu Nguyệt bị thương.
Bóng tối như mực, nhìn qua thật yên ả, nhưng không thể nhận ra yêu ma quỷ quái ở phía sau đều đã hoá trang lên đài.
Đáng tiếc, thận trọng thông minh như Lưu Nguyệt cũng không nhận ra được.
Ai bảo nàng chỉ biết mọi điều của hiện đại mà không nắm được rằng, ở thế giới cổ đại có những thứ hoàn toàn không thể xem xét bằng quan điểm hiện đại.
******************************
Bóng đêm đi qua, đảo mắt đã đến ngày thứ hai.
Thời tiết thật sự bắt đầu nóng bức.
Thái dương đỏ rực treo lơ lửng trên đỉnh trời xanh ngắt tản ra sức hấp dẫn đặc biệt.
Da trời thẳm lam như biển, không có được một nét mây trắng.
Hơi nóng nhẹ nhàng bốc lên từ mặt đất, một màn hồng sắc trùm phủ cả Thần quận.
“Bùm bùm bùm.” Ba tiếng pháo chào mừng nổ ra trên không trung Thần quận, bung xoè thành những đoá hoa ánh sáng rực rỡ.
Binh mã dàn thành hàng đứng hai bên đường chính, sâm nghiêm hiển hách, kéo dài tới tận cửa hoàng cung Nam Tống.
Lá cờ hắc sắc của Thiên Thần quốc bay phần phật trong làn gió, uy nghiêm không gì sánh kịp.
Cửa chính phía đông mở rộng, nhóm người thái tử Tuyết Thánh quốc Vân Triệu vững vàng đi tới.
Hai đầu sỏ thâu tóm Nam Tống tụ họp tại chốn thủ đô vương triều cũ.
Cờ xí tung bay, binh mã nổi bật, Thu Ngân tự thân nghênh đón, dàn ra tư thế tiếp đãi dành cho đại nhân vật; coi bộ cũng quá đủ nể mặt mũi thái tử Tuyết Thánh quốc rồi.
Bạch mã lam bào một thân rực sáng, Vân Triệu quét mắt nhìn đến Thu Ngân đang tiến ra tiếp đón mình, khoé miệng vẽ lên vẻ tươi cười: “Ra oai phủ đầu với bản thái tử à.”
Thu Ngân nghe thấy chỉ bình tĩnh đáp lại, mặt không thay đổi: “Không dám.”
Vân Triệu cũng không để ý lời đáp của Thu Ngân; Thế này nhìn như đang nghênh đón kẻ quan trọng, thật ra chính là bày biện thế lực cho hắn xem, coi hắn như đứa ngốc nhìn không ra hay sao.
“Đáng tiếc chậm một bước, nếu không hôm nay bản thái tử mới là người đưa ra nghi thức này với Hiên Viên Triệt.” Vân Triệu cười cười đề ngựa phóng thẳng đến hướng hoàng cung.
Sai một ly, đi nghìn dặm (một nghìn dặm cơ nhé, Việt Nam mình có một dặm thôi, còn kém xa), hắn chậm mất một bước, tuy rằng cũng chiếm được gần nửa biên giới của Nam Tống, nhưng sách sử sẽ mãi lưu truyền triều đại Nam Tống cuối cùng bị huỷ diệt trong tay Thiên Thần.
Không thể không chấp nhận chuyện Hiên Viên Triệt bày ra cái tư thế này trước hắn.
Hiên Viên Triệt là chủ mà hắn là khách.
Nội điện hoàng cung, Hiên Viên Triệt một thân long bào hắc sắc, uy vũ hiên ngang.
“Vân Triệu đến rồi.” Lưu Nguyệt quay đầu nhìn Hiên Viên Triệt đang muốn đi đến chính điện, quăng một câu.
“Nàng đi cùng không?” Hiên Viên Triệt nghe tiếng liền xoay người lại nhìn Lưu Nguyệt; hắn không để ý việc lên điện gặp Vân Triệu cùng nàng.
“Không đi.” Lưu Nguyệt quấn quấn đuôi tóc, vẩy vẩy tay.
Nàng mới thu được tin tức từ Bắc Mục truyền tới, tuyến phòng ngự tấn công tộc Hung Nô và mười bảy dân tộc Tiên Bi đã đến giai đoạn cuối cùng, Khố Tạp Mộc đang thỉnh cầu ý kiến của nàng, nàng phải trả lời đã.
Lưu Nguyệt buông xong hai chữ này lại quay đầu đi, trong nháy mắt Hiên Viên Triệt đột nhiên cất bước.
Hai mắt Hiên Viên Triệt ngời sáng, không đi ra ngoài, ngược lại bước đến chỗ Lưu Nguyệt.
“Sao thế, không đi nữa à?” Lưu Nguyệt nghe thấy tiếng bước chân đằng sau, không quay đầu lại ném một câu.
Hiên Viên Triệt không trả lời, đi tới sau lưng Lưu Nguyệt vươn tay vén tóc nàng, lộ ra cổ thon trắng nõn.
Trắng nõn như đồ sứ tốt nhất, không một tỳ vết.
Sự vui mừng nhanh chóng dâng trào đầy hai mắt, khuôn mặt rạng rỡ bừng sáng.
Lưu Nguyệt cảm giác được động tác của Hiên Viên Triệt, bỗng chốc sững người rồi lập tức phản ứng lại, mắt mở to thầm thì: “Giải trừ rồi?”
Trên vị trí vốn có một nốt chu sa đỏ rực, hiện tại chỉ còn chiếc gáy hoàn toàn trơn bóng; Hiên Viên Triệt chầm chậm cúi đầu ấn xuống một nụ hôn thật sâu.
Không còn rồi, hoàn toàn biến mất rồi.
Loại độc bị hạ trên người Lưu Nguyệt suốt mười mấy năm, khiến họ phải chịu khống chế của Minh Đảo, thật sự giải trừ rồi.
Lưu Nguyệt không quay đầu lại nhưng nụ hôn sâu sắc kia của Hiên Viên Triệt đã báo lên đáp án cho nàng; hai mắt nhẹ chớp, sự tươi tắn trào dâng nơi khoé miệng.
Khung cảnh kia còn rực rỡ hơn ánh mặt trời ngoài cửa sổ cả vạn lần.
Rốt cục đã không còn thứ gì kìm hãm nàng nữa, không còn bất cứ thứ gì có thể ngăn cản hành động của nàng nữa.
Tay giơ lên, Lưu Nguyệt nghiêng người nắm chặt tay Hiên Viên Triệt.
Không có lời nói vô ích, không có động tác dư thừa, hai tay chỉ đơn giản nắm chặt lấy nhau nhưng sự kích động cùng hưng phấn tột cùng đã theo bàn tay truyền đến cho đôi phương tất cả.
Đoạn thời gian này sao có th