Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Tuổi 13

Vương Phi Tuổi 13

Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu

Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015

Lượt xem: 1342771

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2771 lượt.

Lưu Nguyệt hết sức tĩnh dưỡng đã giảm đi không ít nhưng vẫn còn nhận rõ, kia đều là do trường tiên đả thương.
Đám người rơi vào im lặng, ánh mắt nhợt nhạt hết chăm chú lên người Lưu Nguyệt rồi lại chuyển sang người Mộ Dung Cương cùng phu nhân hắn.
“Ngũ đệ, nàng ở trong Mộ Dung gia không được sủng ái, nhưng dù sao cũng là nữ nhân của Mộ Dung Kiên ta.” Mộ Dung Kiên trầm mặc ho khan một tiếng, quay đầu nhìn Mộ Dung Cương mà nói.
Mộ Dung Cương khẽ nhíu mày, chuyện nàng nữ nhân của hắn khi dễ này Lưu Nguyệt, không phải mới ngày một ngày hai, trước giờ không ai hỏi đến, mà Lưu Nguyệt kia cũng không dám lên tiếng phản bác, không nghĩ hôm nay lại đột nhiên lại phát sinh vấn đề, Lưu Nguyệt cư nhiên thay đổi tính cách, dám cúng hắn đối đầu, vết roi rõ ràng như vậy lại trước mặt bao nhiêu người, hắn quả thật khó xử không biết giải thích làm sao.
Dù thế nào, nàng ta vẫn là nữ nhân của Tam ca hắn.
Phu nhân của Mộ Dung Cương_Đỗ Quyên Như cũng là kẻ khôn ngoan vừa thấy mọi chuyện chuyển biến xấu lập tức ủy khuất hướng Mộ Dung Kiên kiên quyết nói: “Tam ca, Thu nhi đứa nhỏ này ngày thường tập võ sốt ruột, cũng có khi tìm Lưu Nguyệt tỉ thí, nàng từ sớm đã nói cho ta biết, ta vẫn làm chê cười chưa từng có hỏi qua, xem ra thật sự là như thế.Tam ca, bọn nhỏ tỷ thí có thương tích cũng là bình thường phải không nào? .”
Tỷ thí mang thương, lời này nói ra quả thật hợp tình hợp lý.






Đứng ở trong sân, Lưu Nguyệt vừa nghe thấy lời nói của Đỗ Quyên Như liền không để Mộ Dung Cương lên tiếng mà nói lớn: “Nếu là tỷ thí việc gây thương tích là bình thường, vậy hôm nay Ngũ Thúc cùng Ngũ thẩm vì việc gì mà tới đây chất vấn Lưu Nguyệt ? Lưu Nguyệt tuổi còn nhỏ, nhất thời thất thủ không khống chế được lực đạo như vậy sao có thể trách Lưu Nguyệt được?Tỷ thí luận võ, sinh tử là do trời định, Lưu Nguyệt bị nhiều vết thương như vậy cũng không oán trách nửa lời, huống chi…?”
Tiếp lời nói của Đỗ Quyên Như, Lưu Nguyệt cũng có vài câu xà tùy bổng thượng, lập tức khiến Mộ Dung Cương cùng Đỗ Quyên Như không nói nên lời.
Mộ Dung Kiên nãy giờ không lên tiếng nhưng thực ra đang tỉ mỉ đem Lưu Nguyệt hiện tại mà đánh giá, trong trí nhớ trước kia Lưu Nguyệt quả thực chỉ là đứa trẻ vô năng, chỉ biết khóc lóc mềm yếu không ngờ khi lớn lên lại thay đổi như vậy.
“Nói rất đúng, luận võ đánh giá, sinh tử là do trời định, Lưu Nguyệt muội muội xem ra một thân võ công tượng thừa, ngu huynh hôm nay xin được lãnh giáo.” Trong bầu không khí đang lặng yên bỗng vang lên một giọng nói đầy tưc giận, cùng với đó một nam tử mặt đen xuất hiện.
Hắn vừa ra mặt, mấy nam tử đứng gần đó liền vui sướng nhìn hắn, những ánh mắt thoáng là cười châm chọc khi lại như vui sướng khi nhìn thấy người khác gặp nạn tất cả đều chuyển lên người Lưu Nguyệt .
Lưu Nguyệt thản nhiên nhìn nam nhân trước mặt, người này là ai? Trong trí nhớ của nàng hình như không có xuất hiện người này.
Thân hình nhanh như điện, một kiếm chĩa thẳng hướng Lưu Nguyệt đâm tới.
Lưu Nguyệt cũng không thèm nhìn mũi kiếm đang bay đến, thân hình còn hướng về phía trước, trường kiếm trong tay thẳng đến cổ họng Mộ Dung Xuân Thuỷ.
Lấy mạng đổi mạng.
Đây là cách đánh đồng vu quy tận, mọi người xung quanh đang xem náo nhiệt, tâm liền chùng xuống một chút, không ai nghĩ tới Lưu Nguyệt vừa ra tay lại chọn cách đồng vu quy tận này. (Đồng vu quy tận: cả hai đều chết)
Mộ Dung Xuân Thuỷ hơi nhíu mày, ai muốn cùng nàng đồng vu quy tận chứ, lập tức mũi kiếm hơi chuyển, bàn chân di động.
Chân vừa mới di động, kiếm trong tay còn đang chĩa giữa không trung, Lưu Nguyệt trước mặt đã không thấy bóng dáng, không đợi hắn kịp phản ứng, trên cổ liền xuất hiện cảm giác lạnh như băng, mũi nhọn sắc bén rùng mình kia, làm sắc mặt Mộ Dung Xuân Thuỷ trong nháy mắt trắng bệch.
“Ngươi thua rồi.” Đứng sau lưng Mộ Dung Xuân Thuỷ, nhuyễn kiếm trong tay chĩa vào cổ hắn, Lưu Nguyệt lạnh lùng nói.
Thứ nàng học không phải dùng để so chiêu với người khác, cái nàng học được, chính là kĩ năng giết người, một chiêu đánh ra, máu văng tung toé, không phải là thứ võ công tuyệt mĩ, mà là giết chóc.
Lấy mệnh cùng bồi, hắn còn không xứng.
Toàn trường trong nháy mắt tĩnh lặng, chỉ nghe thấy tiếng gió xào xạc, tất cả người nhà Mộ Dung đều khiếp sợ không ngậm miệng được.
Một chiêu, chỉ một chiêu, người đứng thứ ba trong thế hệ trẻ nhà Mộ Dung_Mộ Dung Xuân Thuỷ, đã thua trong tay nàng.
Trời ạ, điều này quả thật làm người ta không dám tin.
Trong tiểu viện ánh mặt trời chiếu rọi sáng ngời, nhưng lại không che lấp được sát khí dày đặc giữa sân.
“Ba, ba , ba” Một trận tiếng vỗ tay vang lên, hướng cửa tiểu viện có hai người bước vào, một người là công tử trẻ tuổi tao nhã, gương mặt tươi cười vỗ tay.
Người còn lại là Mộ Dung phủ lão gia tử, nhân vật chính của buổi sinh nhật ngày hôm nay, Mộ Dung Vô Địch.
Người đã sáu mươi tuổi, nhưng một tia già cả ốm yếu lại không hề xuất hiện, cả người hừng hực khí thế như tráng niên.
“Lưu Nguyệt,


Teya Salat