Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1343159
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3159 lượt.
ần áo bên người, căng ra che trên đỉnh đầu Hiên Viên Triệt, ngăn không cho mưa làm ướt hắn.
Đám người Thu Ngân cả người sớm đầy thương tích, lúc nãy cũng xông vào đón Lưu Nguyệt, giờ gắng gượng không nổi nữa, cả đám ngồi bệt xuống giữa màn mưa.
Không thể cho phép Vương của bọn họ gặp chuyện gì, một chút cũng không thể.
Thương thế của Hiên Viên Triệt, nặng nhất chính là nội thương, chưởng lực đó đã làm vỡ nát tâm mạch của hắn, nếu có thể bảo vệ được, vậy chỉ cần điều dưỡng thân thể tốt là khỏe ngay, còn nếu không bảo hộ được…….
Lưu Nguyệt mặt mày tối đen, chỉ còn thấy đôi mắt chớp chớp, quỳ bên người Hiên Viên Triệt, nắm lấy tay hắn, nắm thật chặt.
Mặt không chút thay đổi, nhìn qua khá bình tĩnh, nhưng tất cả mọi người đều biết, đây là dấu hiệu quang mây trước bão, Hiên Viên Triệt nếu khỏe lại thì không sao, nhưng nếu không, Lưu Nguyệt mà điên lên, chỉ sợ……
Không ai dám tưởng tượng.
Tĩnh lặng, lửa cháy đỏ bừng, trời mưa tầm tã suốt tám ngày, cũng là tám ngày Thiên Thần từ trên xuống dưới lo lắng tột độ.
“Đến rồi, đến rồi, linh dược điều dưỡng.” Giữa một mảnh tĩnh lặng, Lại bộ thượng thư tất tả chạy vào, trong tay cầm dược vật Hiên Viên Dịch cho lấy từ trong bảo khố.
Hiên Viên Dịch lập tức tiến lên tiếp nhận, nhanh tay cấp cho ngự y đệ đi, vừa nói: “Mau, linh dược trân quý ta cho cất giữ nhiều năm, điều trị nội thương rất tốt, mau đưa cho Triệt nhi.”
Ngự y kia nghe vậy, lập tức mở nút bình, định đổ vào miệng Hiên Viên Triệt.
Lưu Nguyệt từ lúc lao ra từ trong biển lửa, trừ bỏ hô câu ngự y đâu, một cử động khác cũng không có, lúc này đột nhiên duỗi tay ra cầm lấy cái bình giải dược trân quý kia, mặt mày lạnh lùng.
“Nguyệt nhi, đây là thứ tốt, quả nhân đã phân phó lấy thứ tốt nhất.” Hiên Viên Dịch thấy vậy lập tức gấp giọng nói.
Lưu Nguyệt mặt mày sát khí chợt lóe, đột nhiên đứng lên, cầm bình giải dược bước vài bước tới trước mặt Lại bộ thượng thư kia, vẻ âm trầm khiến người ta sợ hãi.
Lại bộ thượng thư thấy vậy không tự chủ được lui về sau từng bước.
Lệ quang trong mắt chợt loé, Lưu Nguyệt tay nhanh như điện, chế trụ cằm Lại bộ thượng thư, ngón tay nhẹ ấn, cằm dưới của hắn lập tức bị bóp gãy, rơi xuống.
Lại bộ thượng thư kêu thảm một tiếng.
Văn võ bá quan xung quanh nhất thời nhíu mày, Lưu Nguyệt đang định làm gì?
Ý niệm trong đầu vừa chuyển, chỉ thấy cổ tay Lưu Nguyệt đưa lên, lọ giải dược cực kỳ trân quý kia, lập tức đổ vào trong miệng Lại bộ thượng thư.
Mọi người sửng sốt, đây là ý tứ gì?
Thanh âm lạnh như băng, mang theo giết chóc tuyệt đối, mang theo huyết tinh dữ tợn.
Ngoài trời mưa to cuồn cuộn, đêm đến, hỗn loạn không chịu được.
Mưa suốt một đêm, đảo mắt trời đã sáng rồi, mưa tán gió thu, ánh mặt trời sáng lạn, hoa cỏ như dát vàng.
Một ngày mùa hè tuyệt vời.
Nhưng mà, trong hoàng cung Thiên Thần, lại âm ỉ như sắp có bão lớn.
Không có tỉnh lại, Hiên Viên Triệt hôn mê, vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại, đám người Mộ Dung Vô Địch bên cạnh, nội lực cơ hồ đã hao hết.
Hắn vẫn như cũ không có dấu hiệu tỉnh lại.
Hiên Viên Dịch, Trần quý phi, Hữu tướng, vân vân và vân vân, đều tập trung tại đây.
Mà Lưu Nguyệt cũng như cũ không nhúc nhích, thủ hộ bên người Hiên Viên Triệt, gắt gao nắm chặt tay hắn.
“Nguyệt nhi, đi chăm sóc vết thương trên người đi.” Trần quý phi thấy vậy, chậm rãi xoa đầu Lưu Nguyệt, nhẹ giọng nói.
Đứa nhỏ này, thương tích cả người mà như chẳng để ý, trong mắt nàng, chỉ có Hiên Viên Triệt, chỉ có Hiên Viên Triệt đang hôn mê bất tỉnh kia.
Khiến ngay cả một người mẹ như nàng, cũng không nhẫn tâm nhìn tiếp.
Không để ý tới, Lưu Nguyệt căn bản không để ý, chỉ chăm chú nhìn Hiên Viên Triệt trên giường.
Nàng thật đáng chết, nàng cái gì cũng biết, cái gì cũng làm được, chỉ duy nhất là không có nội công, nàng không biết cách chữa thương cho hắn, nàng không hiểu được.
Đang nhắm mắt dưỡng thần, Mộ Dung Vô Địch đột nhiên mở mắt ra.
“Thế nào?” Lưu Nguyệt nhất thời ngẩng đầu gấp giọng nói.
Đám người Hiên Viên Dịch bên cạnh cũng xông tới.
Mộ Dung Vô Địch vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong mắt hiện rõ lo lắng, mệt mỏi cười, khàn khàn nói: “Tam điện hạ thương thế quá nặng, tâm mạch bị cao thủ nội gia chấn thương, vốn không sống được, nhưng nhờ công lực bản thân thâm hậu, bảo vệ được một tia nhịp đập cuối cùng, bởi vậy……”
“Không có việc gì chứ?” Lưu Nguyệt siết chặt tay Hiên Viên Triệt.
Nhìn Lưu Nguyệt vẻ mặt bấn loạn, Mộ Dung Vô Địch lắc lắc đầu, thở dài một tiếng, hơi nhăn mày nói: “Hậu Kim quốc đánh một chưởng này, bên trong có ẩn tàng độc dược, tuy chưa đánh gãy hết tâm mạch Tam điện hạ, nhưng chất độc kia đã thấm vào trong, thành ra rất khó chữa trị.”
Lưu Nguyệt vừa nghe đến đây, sắc mặt liền trầm xuống.
Tuyết Thánh quốc, Ngạo Vân quốc, giờ thêm cả Hậu Kim quốc nữa, rốt cục có tất cả bao nhiêu quốc gia nhúng tay vào chuyện này đây? Rốt cục có bao nhiêu người muốn đòi mạng Hiên Viên Triệt.
“Chữa trị như thế nào? Nói.” Khó chữa